Ngày 032 (01.02)
▪ Cùng cầu nguyện với Lời Chúa và lời các Giáo Phụ.
“Xin dạy con đường nẻo Ngài, lạy CHÚA, dẫn con đi trên lối phẳng phiu” (Tv 27,11).
Lời cầu xin chúng ta vừa nghe trong Thánh Vịnh diễn tả lòng khiêm tốn của tín hữu cần đến Chúa và sự dẫn dắt của Chúa, vì giữa dòng đời, dù đôi mắt thân xác sáng, nhưng ta thường không biết đi trên nẻo đường nào dẫn đến lối phẳng phiu.
Lời cầu xin này được Giáo Phụ Didymus thành Alexandria (313-398) chú ý đến, và theo ngài nếu chúng ta dùng lời cầu xin trên của Thánh Vịnh để cầu nguyện với Chúa Giêsu, có nghĩa là chúng ta đang cầu xin Chúa “xin dạy con huấn lệnh con đường của Chúa. Vâng, con đường đó là chính Chúa” (x. Ga 14,6). (Heither T. OSB. Die Psalmen bei den Kirchenvätern. Psalm 1- 30. S.410). Tâm tình của Giáo Phụ Didymus mang một chiều sâu hơn nữa, khi ta biết rằng ngài bị mù từ lúc 4 tuổi, trước khi ngài tập đọc chữ. Dù bị mù, nhưng với lòng quyết tâm khao khát học hỏi, Didymus đã trau dồi học hỏi Lời Chúa và Thánh Kinh, đến nỗi người cùng thời đã gọi ngài là “Người sáng mắt”. Với sự siêng năng và khôn ngoan Chúa ban, ngài đã trở thành một Giáo Lý Viên trong trường Giáo Lý ở Alexanria cho tới lúc cao niên. Trong số học trò của ngài có thánh Giáo Phụ Giêrônimô. Ngài đã để lại những tác phẩm giáo huấn rất giá trị (x.Theologische Realenzyklopädie 8. S.741-746).
“Xin dạy con huấn lệnh con đường của Chúa. Vâng, con đường đó là chính Chúa”. Lời cầu nguyện này chắc chắn đưa lại cho ta một thái độ sống luôn quy hướng về Chúa Giêsu trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, đặc biệt trong những khi gặp thử thách, khó khăn, như các môn đệ đã kêu cầu Chúa, lúc gặp giông bão trên biển hồ. Tin Mừng thuật lại: “Trong khi đó, Đức Giêsu đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao? ” Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi! Câm đi! ” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” (Mc 4,38-40).
Lạy Chúa, Chúa là đường và là sự sống, ai bám chặt vào Chúa và đi theo đường lối Chúa, con đường đời của người đó được phẳng phiu thanh bình, dù sóng gió và hiểm nguy có đến. Chúa ơi, xin đừng bao giờ để chúng con đánh mất đi niềm tin và hy vọng vào Chúa. Lạy Chúa, chúng con tin tưởng Chúa, xin Chúa củng cố đức tin yếu kém của chúng con.
Lạy Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng con, xin cầu cho chúng con.
▪ Hồn sống trong ngày
Lúc này có điều gì đang làm cho bạn lo lắng? Trong ngày sống, bạn nhẩm đi nhắc lại lời Thánh Vịnh trên và lời của Giáo Phụ Didymus: “Xin dạy con huấn lệnh con đường của Chúa. Vâng, con đường đó là chính Chúa”.
Nguồn: Dòng Tên