NGÀY 042 (11.02)

▪ Cùng cầu nguyện với Lời Chúa và lời các thánh tiến sĩ.

 Chiều hôm đó, trong nhà thờ đông nghẹt những người phong da ngăm đen với mùi hôi tanh nồng nặc, Đức Giám Mục đứng trên bàn thờ quay xuống giới thiệu với giáo dân: “Các con thân mến, các con hằng mong ước có một linh mục đến cùng các con, thì đây, cha Đamiên, một linh mục người Bỉ sẽ sống chung với các con từ nay cho đến chết. Các con có sung sướng không?”

Cả nhà thờ xôn xao, thì thầm to nhỏ. Cha Đamiên đứng cạnh Đức Giám Mục chẳng hiểu tí nào.

Rồi họ từ từ tiến lên cung thánh. Cha Đamiên càng nhìn thấy họ đến gần, càng sởn tóc gáy.

 Họ trông như những thây ma còn sống, như những quái thai mất hẳn dáng người.

 Họ làm gì đây? Họ tiến đến bên Cha sờ vào mặt, vào tay, vào áo cha…

 Cha hỏi Đức Giám Mục: “Họ làm gì thế? Nói gì vậy?” Đức Cha trả lời: “Họ nói, họ không thể tưởng tượng được một người ở phương xa, chẳng bà con huyết thống gì với họ, còn trẻ, đẹp trai, không bệnh tật như cha, tự nhiên lại đến phục vụ họ trên mãnh đất khốn cùng này. Họ không tin mắt mình nên mới đến sờ mó vào người cha, xem thử cha có thực sự bị phong hủi như họ không”. Dần dần, Cha Đamiên hoà đồng với họ. Ngài quá yêu Chúa Giêsu bị bỏ rơi trong họ nên chẳng còn thấy e sợ, gớm ghiếc chi. Tình yêu Chúa đã giúp cha Đamiên sống với người phong cho đến chết. Người ta đặt cho cha biệt danh: “Tông đồ người phong”.

Câu chuyện của cha Đamien là một chứng từ sống động cho Chúa Giêsu, vì cha đã sống giống như Chúa. Thánh sử Máccô kể lại: “Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh sạch đi!” (Mc 1,40-41).

Chúa Giêsu không sợ hãi bị ô uế, bị lây nhiễm. Với lòng thương xót vô bờ, Ngài đã vượt trên mọi nỗi sợ hãi dè dặt của con người, cũng như vượt trên luật lệ bó buộc cắt ly người phong, để Ngài chạm đến người phong và trao ban lời yêu thương đầy quyền năng: “Tôi muốn, anh

sạch đi!”. Tâm tình của Chúa thật tuyệt vời! Tuyệt vời, vì Chúa luôn trân quý phận người chúng ta, Ngài không nhờm tởm cái yếu hèn của chúng ta. Dù chúng ta là ai đi nữa, trong đôi mắt Chúa chúng ta vẫn là viên ngọc quý giá. Thánh nữ Têrêsa Avila viết trong Tự Thuật như sau: “Dù là Thiên Chúa, Chúa Giêsu cũng là người và Người không nhờm tởm cái yếu hèn của con người. Người hiểu rõ bản tính khốn cùng của chúng ta dễ sa ngã” (Tự Thuật 37,5).

Lạy Chúa, thật là một hồng phúc lớn lao, vì Chúa không khinh chê và nhờm tởm thân phận yếu hèn và tội lỗi của chúng con. Chúa sẵn sàng đụng vào chúng con, cái đụng chạm của lòng thương xót vượt trên mọi ranh giới, để cứu thoát và nâng chúng con dậy. Ôi cao cả thay lòng thương xót của Chúa.

Lạy thánh nữ Têrêsa Avila, xin cầu cho chúng con.

▪ Hồn sống trong ngày.

Bạn và tôi có chỗ nào gớm ghê như căn bệnh phong? Đó có thể là tội lỗi và đam mê tật xấu mà từ lâu ta đã mang. Trong cầu nguyện, ta chạy đến và xin Chúa đụng tới và chữa lành.

Nguồn: Dòng Tên