Emmanuel! Trước mầu nhiệm truyền tin biết về Mẹ Maria chịu thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Thánh Giuse biết mình chỉ là con người phàm nhân sao có thể đón nhận một sứ vụ cao trọng, là cha nuôi của Chúa Giê su, nên Ngài muốn rút lui. Sự kiện Giáng Sinh bắt đầu hé lộ về mầu nhiệm Emanuel (Thiên Chúa ở giữa loài người). Vừa là Tin Mừng đồng thời cũng ngỡ ngàng, như Thánh Giuse làm sao hiểu, nhân loại có được diễm phúc như vậy.
Sự khiêm hạ.
Thánh Giuse được tôn vinh là Đấng công chính. Theo Cựu Ước, người công chính là người nhận biết mình là ai trước sự hiện diện của Thiên Chúa. Như Môi sê trước bụi gai cháy, cần cởi dép để bước vào mảnh đất thiêng. Như các cố nhân khi được mời gọi đi thi hành sứ vụ tiên tri, luôn đáp lại một điều nhận ra mình chẳng xứng: “Con là ai mà lại đi nói Lời Thiên Chúa cho dân!”. Thánh Giuse chỉ là một thợ mộc bình dân, nghèo nàn, tay chân rạn nứt, làm sao lại có thể trở thành cha nuôi Chúa Giê su, một Thiên Chúa làm người ở giữa nhân loại.
Thánh Giuse thấy mình bị kéo vào mầu nhiệm Thiên Chúa ở giữa loài người thì sợ hãi. Thế nhưng, Thiên Chúa làm người đã hạ mình xuống thế thật thấp như thế, thì còn ai có thể tự hạ hơn Người được nữa. Dù không xứng đáng, Thánh Giuse trên cơ sở pháp lý không thể để Đức Maria trơ trọi một mình khi mang thai hài nhi Giêsu. Mặt khác, lòng kính tôn Thiên Chúa của Thánh Giuse, việc Mẹ Maria thụ thai là quyền năng Thiên Chúa thực hiện để đưa Người Con của Thiên Chúa vào trần thế, không thể do ý muốn con người được, mà từ lời hứa của Thiên Chúa nên hiện thực.
Con ĐaVit
Thiên Chúa chọn lựa Thánh Giuse là cha nuôi, chính Ngài sẽ đặt tên cho con trẻ. Theo luật pháp Do Thái thời đó, việc đặt tên con là quyền của người cha hợp pháp. Như vậy, Chúa Giê su thuộc dòng tộc Đavit, trở nên một Đavit mới. Chính Chúa Giê su sẽ là một vị Vua mới như các đạo sỹ tìm đến thờ phượng. Người là vị cứu tinh cho nhân loại, dẫn đưa nhân loại đến trật tự hòa bình và tình yêu trong vương quốc của Người.
Emanuel
Thiên Chúa ở giữa nhân loại, là một cụm từ chưa bao nguôi đi tìm kiếm Chúa trên trần thế này. Ngày ba đạo sỹ lên đường tìm chỗ hài nhi sinh hạ cũng là chuỗi ngày của những con người khát khao đi tìm kiếm Chúa. Người ở giữa nhân loại, nhưng giữa chốn đông người, giữa một nhân loại ồn ào và huyên náo, giữa một thế trần vẫn tranh giành hơn thua, giữa những con người vẫn thù hận, giết chết, mua bán nô lệ thời mới, làm sao có thể tim gặp được Người.
Như đạo sỹ, cần lên đường, nghĩa là chấp nhận ra khỏi những ồn ào, huyên náo, hận thù, chia rẽ, để lên đường. Ra khỏi bóng tối để thấy ngôi sao dẫn đường. Ra khỏi chính mình để nghe tiếng chỉ dẫn của Chúa mách bảo. Ra khỏi cuộc sống hằng ngày để ở lại với Chúa, gặp gỡ Chúa với lễ vật đời mình.
Thiên Chúa ở giữa nhân loại, một Thiên Chúa đang bước đi cùng với nhân loại, với từng người. Nhưng, gặp được Người đang bước đi cùng hay đang lạc mất Người giữa đời huyên náo, chật chội. Vì là một Thiên Chúa tự hạ, lòng kiêu hãnh sao gặp được Người. Vì là một Thiên Chúa giữa những người nghèo, đau khổ, bị bỏ rơi… làm sao gặp được Người giữa những phồn hoa tráng lệ, giàu sang với những lễ hội.
Trở về với ngỡ ngàng của Thánh Giuse trước mầu nhiệm Emanuel. con người cũng cần trở lại với chính mình là một phàm nhân trước sự hiện diện của Thiên Chúa. Cũng cần có một lòng nhân từ, thương xót, để yêu thương, để nâng đỡ những con người đau khổ, nghèo khó, vì Chúa cũng đã đến như vậy giữa họ.
Xin Chúa chỉ dạy con đường đi gặp gỡ Chúa!
L.m Giuse Hoàng kimToan
Sent from my iPad