Con Người là Chủ ngày Sabbat
Mc 2,23-28
23 Vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa. Dọc đường, các môn đệ bắt đầu bứt lúa.24 Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su: “Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia? Điều ấy đâu được phép! “25 Người đáp: “Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng?26Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.”27 Người nói tiếp: “Ngày sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát.28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.”
Suy niệm:
Luật “giữ ngày Sabbath” đòi hỏi chúng ta điều gì? Nói đúng hơn mục đích chính đằng sau mệnh lệnh này là gì? Các nhà lãnh đạo tôn giáo tranh cãi với Ðức Giêsu về vấn đề này. “Việc nghỉ ngày Sabbath” được xem là thời gian để tưởng nhớ và tôn kính lòng nhân từ của Thiên Chúa và sự tốt lành về những kỳ công của Người, bao gồm việc tạo dựng và cứu chuộc. Đó là ngày người ta nghỉ việc để ca tụng Chúa, ca tụng sự tạo dựng của Người, và những hành động cứu chuộc của Người thay cho chúng ta. Nó có ý nghĩa tạm dừng công việc hằng ngày để cho thân xác được nghỉ ngơi và bồi dưỡng.
Chúa ngày Sabát nuôi dưỡng chúng ta
Các môn đệ của Ðức Giêsu bị những người luật sĩ và Pharisêu quở trách không phải vì đã bứt bông lúa ăn, nhưng là vì đã làm việc trong ngày Sabbath. Để bênh vực các môn đệ, Ðức Giêsu đã trích dẫn từ Kinh thánh để nói rằng nhu cầu con người có quyền ưu tiên hơn phong tục tập quán.
Khi Đavít và đoàn tùy tùng chạy trốn để sống sót, họ tìm kiếm lương thực từ tư tế Ahimelech (1Sam 21,1-6). Bánh duy nhất ông có được là bánh thánh dùng để tế lễ trong Đền thờ. Mỗi sáng ngày Sabát, 12 ổ bánh được đặt trên bàn thờ vàng trước mặt Thiên Chúa trong cung thánh. Mỗi ổ bánh tượng trưng cho một chi tộc Israel. Không ai được phép ăn bánh này ngoại trừ các tư tế vì nó biểu tượng cho sự hiện diện của Thiên Chúa. Trong lúc đói và cần bồi bổ sức lực, vua Đavít và người của ông đã ăn bánh mà tư tế Ahimelech trao cho họ.
Hãy tìm sự an nghỉ và bồi dưỡng của Chúa
Tại sao những người Pharisêu đã không nhận ra các đòi hỏi của lòng thương xót vượt trên các lề luật? Lòng nhiệt thành giữ lễ nghi của họ đã làm mù quáng họ trước các đòi hỏi của đức ái. Ðức Giêsu nhắc nhở những người Pharisêu rằng ngày Sabát đặt ra là vì lợi ích của chúng ta, để bồi dưỡng và hồi phục chúng ta trong sự sống cho Chúa. Nó được đặt ra cho điều tốt chứ không phải cho điều xấu. Sự ngăn cản lòng thương xót và nhân từ trong việc đáp ứng nhu cầu của con người không nằm trong dự tính của Chúa là chúng ta được nghỉ ngơi không làm những việc không cần thiết.
Đức Giêsu nói rằng bánh Thánh hiến (Mc 2,24) ám chỉ bánh từ trời đích thật mà Người ban cho những ai tin vào Người. Đức Giêsu, Con vua Đavít, là Con Người, danh xưng của Đấng Mêsia, tuyên bố rằng Người là “Chủ ngày Sabát”. Đức Giêsu đã chữa bệnh vào ngày Sabát và tỏ lòng thương xót cho ai cần đến. Tất cả những ai gánh nặng và mệt mỏi có thể tìm thấy sự nghỉ ngơi và bồi dưỡng nơi Người. Bạn có tôn kính Chúa trong cách thức bạn đối xử với tha nhân và tôn kính ngày của Chúa không?
Lạy Chúa Giêsu, chớ gì con bày tỏ lòng tôn kính Chúa một cách thích hợp trong cách thức con sống và trong cách thức con đối xử với tha nhân. Xin cho con biết tôn kính ngày của Chúa như ngày thánh dành cho Chúa. Và chớ gì con luôn luôn đối xử với người khác bằng lòng thương xót và nhân hậu tương tự mà Chúa đã đối xử với con. Xin giải thoát con khỏi tinh thần chỉ trích và cố chấp để con luôn luôn biết tìm kiếm lợi ích cho tha nhân.
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Phó tế Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
Daily Readings: https://bible.usccb.org/bible/readings/011723.cfm