Hãy đi và làm như vậy

Lc 10,25-37

25 Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?26 Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào? “27 Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.”28 Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”29Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi? “30 Đức Giê-su đáp: “Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết.31 Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi.32 Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi.33Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương.34 Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.35Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.”36 Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? “37 Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”

Suy niệm: 

Nếu Thiên Chúa là Đấng toàn ái và trắc ẩn, thế thì tại sao lại có quá nhiều đau khổ và sự xấu trên thế gian vậy? Nhiều người theo thuyết bất khả tri từ chối tin Chúa bởi vì vấn đề xem ra không thể chấp nhận này. Nếu Thiên Chúa là tình yêu, thì sự dữ và đau khổ phải bị loại trừ dưới mọi hình thức. Đâu là câu trả lời của Chúa đối với tình trạng khó xử của loài người? Dụ ngôn của Đức Giêsu về vụ cướp trên đường cho chúng ta một gợi ý hữu ích. Đức Giêsu kể câu chuyện thương tâm này để trả lời cho người Dothái đạo đức, người chỉ muốn hiểu cách thức để áp dụng giới răn yêu thương của Chúa vào những biến cố thường nhật của mình. Nói cách chính xác, người Dothái cho mình là đạo đức muốn nói rằng: “Tôi muốn yêu mến Chúa hết sức và tôi cũng muốn yêu thương đồng loại như vậy. Nhưng làm thế nào để tôi biết mình đã thực hiện bổn phận yêu thương tha nhân như chính mình?”

Đức Giêsu chắc phải mỉm cười khi Người nghe người này thách đố Người giải thích bổn phận của người ta đối với tha nhân. Đối với người tín đồ Dothái, luật yêu thương được hiểu đơn giản: “Hãy đối xử với tha nhân như bạn muốn người khác đối xử với mình.” Vấn đề thực tế đối với người này là xác định ý nghĩa ai là “tha nhân của tôi”. Ông ta hiểu “tha nhân” theo nghĩa người Dothái của mình, người có cùng giao ước mà Chúa đã thiết lập với dân Israel. Xét theo một quan điểm nào đó, Đức Giêsu đã đồng ý với nhà chuyên môn chân thật này, nhưng đồng thời, Người muốn thách đố ông để thấy được quan điểm của Thiên Chúa về tha nhân còn vượt xa hơn cả định nghĩa hẹp hòi của ông.

Tình yêu và lòng th. xót của TC dành cho tất cả

Đức Giêsu kể dụ ngôn để cho thấy tình yêu và lòng thương xót của Chúa bao la thế nào đối với mỗi một người. Câu chuyện của Đức Giêsu về vụ cướp tàn nhẫn trên đường rất quen thuộc đối với thính giả của Người. Con đường từ Giêrusalem đến Giêricô phải đi qua một thung lũng chật hẹp và quanh co, chung quanh là những vách đá dựng đứng. Nhiều người Dothái giàu có ở Giêrusalem sở hữu những căn nhà mùa đông ở Giêricô. Con đường hiểm trở này rất nguy hiểm và nổi tiếng về các kẻ cướp giật có thể dễ dàng phục kích nạn nhân và trốn vào trong núi. Không ai bình thường dám nghĩ đi qua con đường nguy hiểm này một mình. Tốt nhất là đi với những người khác để bảo vệ và an toàn.

Thành kiến của chúng ta ngăn chận lòng th xót 

Thế thì tại sao những người lãnh đạo tôn giáo không có sự giúp đỡ nào khi thấy một nạn nhân nữa sống nữa chết đang nằm bên đường như vậy? Chẳng phải họ đã nhận ra rằng nạn nhân này là tha nhân của họ sao? Vậy thì tại sao một người Samaria, một người ngoại giáo bị người Dothái khinh dể, lại đối xử với nạn nhân này hết sức đặc biệt về tiền thanh toán phí tổn cho nạn nhân như thể là người nhà của mình vậy? Ai là người tha nhân thật sự, đã tỏ tình lòng trắc ẩn và thương xót đối với anh em mình? Đức Giêsu biến người được coi là côn đồ, người Samaria bị khinh miệt, người có lòng thương xót làm gương mẫu cho những người Dothái còn thức tỉnh. Tại sao vị tư tế và thầy Lêvi đã không dừng lại để giúp đỡ tha nhân? Có thể ông không muốn mình bị ô uế theo nghi thức. Lòng đạo đức của ông được hiểu là việc bố thí. Thầy Lêvi đến gần nạn nhân, nhưng đã không đứng lại để giúp đỡ nạn nhân. Có lẽ ông sợ quân cướp đang dùng con mồi để tấn công ông. Thầy Lêvi đặt sự an toàn cá nhân lên trên việc cứu giúp tha nhân.

TC mong đợi chúng ta tỏ lòng th xót như Người

Câu chuyện của Đức Giêsu kể cho chúng ta về tình yêu đích thực dành cho tha nhân là gì? Trước hết, chúng ta phải sẵn sàng giúp đỡ, kể cả khi người khác tự đem lại cho mình vấn đề qua lỗi lầm hay khuyết điểm của chính họ. Kế đến, tình yêu và sự quan tâm của chúng ta để giúp đỡ tha nhân phải thực tế. Các ý ngay lành, bày tỏ lòng thương hại, hay trắc ẩn với người khác vẫn chưa đủ. Cuối cùng, tình yêu của chúng ta dành cho người khác phải phổ quát và bao dung như tình yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa không xua đuổi ai mà chẳng để ý quan tâm. Tình yêu Thiên Chúa thì vô điều kiện. Vì vậy, chúng ta phải sẵn sàng làm điều tốt cho người khác vì lợi ích của họ, như Thiên Chúa đã đối với tốt với chúng ta.

Đức Giêsu không chỉ dạy về con đường tình yêu của Thiên Chúa, mà Người còn chỉ cho thấy Thiên Chúa luôn sẵn sàng chia sẻ đau khổ và phục hồi cho chúng ta trọn vẹn sự sống và hạnh phúc biết bao. Đức Giêsu đã chế ngự tội lỗi, đau khổ, và sự chết qua chiến thắng của Người trên thập giá. Cái chết của Người đem lại cho chúng ta sự giải thoát khỏi sự nô lệ tội lỗi và đem lại lời hứa sự sống vĩnh cửu với Thiên Chúa. Người sẵn sàng chia sẻ đau khổ của chúng ta để đem chúng ta tới nguồn mạch sự chữa lành và giải thoát thật sự khỏi tội lỗi và nô lệ. Lòng trắc ẩn thật sự không chỉ cảm thông với những ai đau đớn, nhưng còn phải mang lấy nổi đau đớn đó trên mình để đem lại tự do và sự phục hồi.

Thánh giá chỉ cho chúng ta tình yêu và sự tha thứ hoàn hảo của Thiên Chúa 

Đức Giêsu thật sự cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của chúng ta, Người mang lấy gánh nặng tình trạng tội lỗi của chúng ta trên mình. Người bày tỏ cho chúng ta sự sâu thẳm của tình yêu và lòng trắc ẩn của Thiên Chúa, qua việc chia sẻ đau khổ và qua việc dâng hiến mạng sống mình như của lễ đền bù cho tội lỗi chúng ta trên thập giá. Đau khổ của Người là sự cứu độ, bởi vì nó đem chúng ta đến sự chữa lành và phục hồi, và đem lại sự viên mãn của sự sống vĩnh cửu. TC đề cử cho chúng ta sự tự do đích thực, thoát khỏi mọi hình thức nô lệ, tội lỗi, và đau khổ. Con đường đó là con đường kinh qua thập giá của Đức Giêsu Kitô. Bạn có sẵn sàng ôm lấy thập giá Đức Kitô, chịu đau khổ vì Người và hiến mạng sống mình vì yêu thương tha nhân không?

Lạy Chúa Giêsu, chớ gì tình yêu của Chúa luôn luôn là nền tảng của cuộc sống con. Xin Chúa giải thoát con khỏi mọi sự sợ hãi và ích kỷ, để con có thể tự do hiến mình trong sự phục vụ yêu thương đối với tha nhân, thậm chí phải hy sinh tính mạnh vì lợi ích của họ.

Tác giả: Don Schwager
Nguồn: 
www.dailyscripture.net
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/100923.cfm