Thật là một cuộc trò chuyện rắc rối! Sau khi rửa chân cho họ, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng Ngài sẽ sớm trở về với Cha ngài (Ga 14,12; 16,10). Biết được mối lo lắng của họ, Ngài trấn an họ: “Một lát nữa các con sẽ không thấy Thầy, và ít lâu nữa các con sẽ thấy Thầy” (16,16). khác, “Điều này có nghĩa là gì?” (16,17).

Dĩ nhiên, chúng ta biết Chúa Giêsu muốn nói gì. Ngài đang nói với các môn đệ rằng Ngài sẽ chết và họ sẽ không còn nhìn thấy Ngài nữa. Ngài cũng khuyến khích họ rằng khi Ngài sống lại từ cõi chết, họ sẽ gặp lại Ngài. Nhưng các môn đệ đầy lo lắng; tất cả những gì họ có thể nghe được là Chúa Giêsu sắp ra đi.

Chúng ta chưa từng trải nghiệm điều này sao? Đôi khi, chúng ta cảm thấy gần gũi với Chúa và tự tin rằng mình đang đi đúng đường. Chúng ta thấy Ngài. Nhưng những lúc khác, giống như các môn đệ, chúng ta không thể thấy Chúa. Ngài có vẻ xa cách, và tâm hồn của chúng ta trở nên bối rối.

Điều này không làm chúng ta ngạc nhiên. Kiểu “thấy và không thấy Chúa Giêsu” này là một phần bình thường của đời sống Kitô hữu. Ngay cả các vị thánh cũng đã từng trải qua điều đó! Ví dụ, thánh I-nhã thành Loyola gọi những trạng thái này là sự an ủi và cô đơn. Khi chúng ta nhìn thấy Chúa Giêsu trong lời cầu nguyện và chúng ta ý thức được sự hiện diện và lòng tốt của Ngài, chúng ta cảm nghiệm được sự an ủi. Khi chúng ta không gặp Ngài và sự hiệp thông của chúng ta với Ngài cảm thấy trống rỗng hoặc thậm chí mất đi, thì chúng ta cảm thấy cô đơn. Chúng ta thậm chí có thể xen kẽ giữa cảm giác yên bình và gần gũi với cảm giác lo lắng và khô khan trong cùng một ngày. Nhưng chúng ta có thể làm gì trong “thời gian” khô khan này?

Đầu tiên, hãy tiếp tục tỏ mình ra! Nó mở rộng tâm hồn của bạn với ân sủng của Thiên Chúa. “Cầu nguyện vừa là một món quà của ân sủng vừa là một phản ứng quyết tâm từ phía chúng ta. Nó luôn đòi hỏi nỗ lực” (GLCG, 2725). Hơn nữa, Chúa luôn tuôn đổ ân sủng, cho dù bạn có cảm nhận được hay không. Thứ hai, hãy nhớ tại sao bạn ở đó. Thánh Anphongsô Liguori nhắc nhở chúng ta rằng bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy bị cám dỗ ngừng cầu nguyện vì dường như lãng phí thời gian, thì chúng ta có thể tự nhủ: “Tôi ở đây để làm hài lòng Chúa”. Mọi lời cầu nguyện đều làm hài lòng Ngài. Cuối cùng, hãy bám lấy Chúa Giêsu. Ngài yêu bạn và sẽ không bao giờ rời xa bạn.

Vì vậy, hãy đặt hy vọng của bạn vào sự thành tín của Chúa Giêsu. Có thể mất thời gian, nhưng ngài hứa: “Nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16,20).

Linh hồn con trông đợi Chúa, lạy Chúa.

Nguồn: The Word Among Us, May 2024
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ

daminhtamhiep.net