Ngày 175 (23.6)
Cùng cầu nguyện với Lời Chúa và lời các thánh tiến sĩ.
Chuyện kể về cảnh Chúa Giêsu và các môn đệ ở trên thuyền và đi trên hồ Galilê, thì một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Lâm vào tình trạng hiểm nguy này ai cũng lo lắng đến an toàn của mình, nhưng chỉ có một người thư thái nằm ngủ. Đó là Chúa Giêsu. Ngài đang ở đàng lái và dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ liền đánh thức Chúa dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4,38).
Câu hỏi của các môn đệ chất chứa sợ hãi và âu lo, một câu hỏi mang chút trách cứ và hờn giận Thiên Chúa. Joachim Gnilka, một nhà chú giải thánh kinh đã giải thích rằng, câu hỏi của các môn đệ đã diễn tả thái độ sai lầm của họ: Khi gặp hiểm nguy họ chỉ nghĩ về mình và về sự an toàn của mình mà thôi. Một cách nào đó họ đã không chia sẻ nỗi hiểm nguy của họ với Thiên Chúa. Họ không để cho Thiên Chúa cùng gánh vác nỗi hiểm nguy của họ. Thái độ này được nhắc lại rất rõ ràng trong biến cố họ chạy trốn trước Thánh Giá và cuộc tử nạn của Giêsu. Ngoài ra, câu hỏi của các môn đệ bộc lộ lòng yếu tin của ông, họ không hiểu được và chấp nhận được một Thiên Chúa ẩn mình. Và trên con đường thương khó, các ông cũng đã ngựa quen đường cũ, không hiểu được tại sao Chúa Giêsu thầy của các ông phải chịu bắt bớ, tra khảo, kết án và chết tất tưởi trên thập tự.
Đâu rồi niềm tin và sự cậy trông vào một Thiên Chúa đã sinh ra làm người nghèo khổ trong hang lừa, để chia sẻ và gánh vác với đời người những âu lo, những khổ đau? Đâu rồi sứ điệp và tin mừng Phục Sinh của một Giêsu chiến thắng sự chết? Chúa Giêsu ngay từ đầu và mãi mãi nói với con người chúng ta rằng: “Đừng sợ!”, và Ngài vẫn hiện diện bên chúng ta. “Emmanuel – Thiên Chúa luôn ở cùng với chúng ta”.
Trước câu hỏi và thái độ sợ hãi của các môn đệ, “Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ” (Mc 4,39). Thái độ của Chúa tương hợp với lời xác tín của thánh Anphôngsô: “Chúa đã ra tay bảo hộ ta, nào có vật thế gian này làm cho ta rung chuyển được nữa. Nếu ta thấy linh hồn ta đầy tội lỗi, làm ta phải sợ hãi giờ lâm tử, nếu các quỷ hỏa ngục sổ ra toan mưu hại ta, ta sẽ không sờn lòng trông cậy Chúa, ta chỉ trông lên Chúa rồi kêu một tiếng cho thật tình thắm thiết là đủ. Chúa lòng lành nhân hậu đã yêu ta đến chế, ta còn sợ gì?” (Dẫn đàng mến Chúa. Đoạn thứ 3.14).
Lạy Chúa, con tin Chúa, nhưng mỗi lần con gặp khó khăn thử thách và hiểm nguy, xin đừng để con cứ nhìn mình mà quên nhìn Chúa. Chúa biết đức tin con yếu đuối, xin Chúa tăng thêm lòng
yếu tin của con. Xin cho con được phép kêu lên Chúa và bám chặt vào Chúa. Lạy thánh Anphôngsô, xin cầu cho chúng con.
Hồn sống trong ngày.
Lúc này có điều gì làm bạn lo lắng? Hôm nay bạn tâm tình với Chúa về nỗi lo lắng sợ hãi của bạn. Và bạn dâng Chúa mọi điều đó và xin Chúa củng cố niềm tin của bạn.
Nguồn: Dòng Tên