“Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ.8 Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng;9 được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.” (Mc 6, 7 – 9)

Người được sai đi sống hoàn toàn dựa vào người đón nhận Tin Mừng nuôi sống. Với điều này, Chúa dạy người môn đệ sống khiêm nhường, không phải chỉ là đem cho, phân phát, mà còn là người đón nhận nhờ vào  lòng bao dung của người khác. Người được sai đi luôn ý thức rằng mình thuộc về cộng đoàn được sai đến và sống nhờ Lời Chúa.  

Người môn đệ được đón nhận từ nơi anh chị em, nơi họ đến. Điều này cũng cho thấy rằng, người môn đệ hãy biết giữ mình trong sứ vụ được sai đi, để người khác yêu mến, tôn trọng, không phải vì chức quyền mà qua cách sống  thân thiện với cộng đoàn được sai đến. Người mục tử đón nhận nhưng không từ nơi Thiên Chúa và cũng đón nhận nhưng không từ lòng yêu thương của cộng đoàn, chính họ sống sao cho phù hợp với ý muốn của Đấng sai họ đi.

Chân đi dép.

Đó là một ơn gọi sống tự do trong Chúa. Thời Đế quốc Roma, những người nô lệ không được chân mang giày, dép. Cũng ” Theo phong tục thời xưa tại Ít-ra-en, khi có chuyện liên quan đến quyền bảo tồn hay việc đổi chác, để xác nhận việc đó, thì người này cởi dép trao cho người kia. Ðó là cách chứng nhận tại Ít-ra-en.” Rut, 4, 7 -8). Trong việc được mang dép, Chúa Giêsu trao cho các môn đệ gia tài Lời Chúa để đem đi phân phát và cũng là để tiếp tục công trình Cứu Độ Chúa đến tận cùng trái đất. Giày dép là biểu tượng của người đi đường. Chân đi dép, 

Chúa Giêsu muốn nói đến thái độ sẵn sàng của người môn đệ, và  gợi nhắc hình ảnh tươi vui tràn trề của người mang Tin Mừng đến cho muôn dân: “ Đẹp thay trên đồi núi, bước chân người loan báo tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ, và nói với Xi-on rằng : “Thiên Chúa ngươi là Vua hiển trị.” (Is 52, 7).

L. m Giuse Hoàng Kim Toan