Ngày 284 (10.10)
▪ Cùng cầu nguyện với Lời Chúa và lời các thánh tiến sĩ.
Ngoài ra, Tin Mừng Luca còn nêu bật sự kiên trì trong cầu nguyện: “Người còn nói với các ông: “Ai trong anh em có một người bạn, và nửa đêm đến nhà người bạn ấy mà nói: “Bạn ơi, cho tôi vay ba cái bánh, vì tôi có anh bạn lỡ đường ghé lại nhà, và tôi không có gì dọn cho anh ta ăn cả”; mà người kia từ trong nhà lại đáp: “Xin anh đừng quấy rầy tôi: cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được.? Thầy nói cho anh em biết: dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh ta cần, vì anh ta cứ lì ra đó” (Lc 11,5-8).
Cầu nguyện rất quan trọng trong đời sống chúng con như Chúa Giê-su đã từng nhắc nhở: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, để các ngươi khỏi sa vào chước cám dỗ, tâm thần thì muốn lắm mà xác thịt thì yếu đuối” (Mc 14,38). Thánh Têrêsa Avila đã nói: “Cầu nguyện là phương thế giúp chúng ta cải thiện cuộc đời” (Tự Thuật 8,5).
Thiên Chúa kiên nhẫn hơn chúng ta, những ai tin tưởng và kiên trì gõ cửa trái tim của Người sẽ không bị thất vọng. Chúa là Cha của chúng ta biết rõ chúng ta cần gì; sự kiên trì không phải để thuyết phục Người, nhưng nó nuôi dưỡng mong muốn và kỳ vọng trong chúng ta.
Phải kiên nhẫn trong khi cầu nguyện. Nếu chúng ta không nhận được điều mình xin, thì không phải là Chúa không sẵn sàng ban ơn, nhưng có thể điều cầu xin ấy không mang lại ích lợi cho linh hồn chúng ta, hoặc Người muốn dành cho chúng ta một ơn lớn lao hơn. Tất cả đều nằm trong sự quan phòng và yêu thương của một người Cha đầy tình nhân ái và Ngài biết tất cả. Câu chuyện Tái Ông mất ngựa kể lại rằng. Có một ông lão tên là Tái Ông. Nhà ông nuôi một con ngựa quý. Nhưng một hôm nó bị thất lạc và mất hút. Những người quen biết đến nhà hỏi thăm, ông nói với họ: “Mất ngựa biết đâu lại là điềm may”. Quả nhiên, mấy hôm sau con ngựa nọ trở về, lại dẫn thêm mấy con tuấn mã nữa đi cùng. Anh em láng giềng đến chia vui, ông lại chép miệng nói: “Ôi dào! Được thêm ngựa biết đâu lại là hoạ đó”. Quả thật, khi con trai ông thấy ngựa đẹp bèn mải mê tập cưỡi, phi ngựa suốt ngày và một hôm ngã gãy cả chân. Trước sự kiện này, mọi người cho là tai hoạ, nhưng Tái Ông vẫn ung dung: “Biết đâu lại là phúc đó!” Sau đó, đất nước bị giặc giã, trai tráng tất thảy phải ra trận. Mà xung trận tiền thì mười người chết chín là cái chắc. Riêng cậu con trai ông vì tàn tật mà được ở lại và sống sót, ở với cha trọn đời.
Lạy Chúa, là phận người, chúng con khó biết được đâu là phúc, đâu là họa. Chỉ có Chúa mới biết rõ những gì ích lợi cho chúng con và linh hồn chúng con. Có nhiều khi chúng con xin những
điều tưởng chừng như lợi ích, nhưng lại là tai họa. Xin cho chúng con hết một niềm tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Chúa.
Lạy thánh Têrêsa Avila, xin cầu cho chúng con.
▪ Hồn sống trong ngày.
Mời bạn cùng tôi dừng lại trong giây phút để nghiệm xem bao nhiêu lần trong đời Chúa đã ban những điều cao quý mà chúng ta không dám nghĩ tới hay mong đợi.
Nguồn: Dòng Tên