
Sức nóng của tình yêu Thiên Chúa thanh tẩy và biến đổi chúng ta.
Bảy trăm mẫu ruộng trên trang trại cung cấp thức ăn cho gia súc và ngựa là một thách đố đối với người cày, người gieo hạt và người gặt lúa.
Và nếu một trong các máy đó bị hư trong lúc vụ mùa đang diễn tiến thì có thể đồng nghĩa là mất mùa.
Vì thế, khi một máy cày bị hư ngày hôm đó, việc sửa chữa là hết sức khẩn cấp. May thay, cách đó năm dặm, có một người đàn ông tên là Adolph Stricker có thể sửa chữa cánh tay bị cong của máy cày. Khi chỉ mới tám tuổi, tôi được ngồi trên xe bán tải chở bộ phận bị hỏng và được chứng kiến quá trình sửa chữa nó. Người thợ rèn da ngăm đen kiểm tra kỹ lưỡng cánh tay sắt bị méo mó, sau đó tăng lửa và bắt đầu quá trình biến hoá. Tôi vô cùng kinh ngạc trước những gì tôi thấy, trước những gì lửa có thể làm với sắt. Trước tiên, lớp gỉ màu cam đỏ lửa lên rồi toàn bộ mảnh vỡ chuyển thành màu đen. Trong một thời gian dài, màu đen chuyển sang màu đỏ, và cuối cùng màu đỏ chuyển sang màu trắng sáng, rất khó phân biệt được với ngọn lửa. Đến lúc đó, Adolph đã có thể lấy miếng sắt ra, đặt nó lên cái đe và bắt đầu đập nó thành hình dạng mà ông muốn.
Sự biến đổi về tâm linh cũng giống như thế. Chúng ta là những cục sắt cong queo, vô dụng và đáng rời khỏi thế giới này cho đến khi chúng ta được chuẩn bị cho mùa thu hoạch. Sau đó, Thiên Chúa đến, gửi lửa tình yêu của Người và chúng ta bắt đầu biến đổi. Tình yêu thanh tẩy khi nó biến đổi. Nó làm cho chúng ta rơi rụng đi những rỉ sét; rồi nó nhắm vào bóng tối bên trong chúng ta, cuối cùng nó đưa chúng ta vào trong ánh sáng và làm cho chúng trở nên dễ uốn nắn, dễ dạy bảo. Thật là một dụ ngôn tuyệt vời về sự biến đổi tâm linh.
Nếu một cánh tay của máy cày bị hư hỏng có thể nói, nó sẽ có thể hét lên và phản đối rồi gào lên với người thợ rèn: “Tại sao ông làm điều này với tôi?” Và đó là cách cơ thể của chúng ta phản ứng khi chúng ta bị những thử thách tấn công. Và ngay cả nếu về lý thuyết, chúng ta biết rằng Thiên Chúa cho phép chứ không phải Người gây ra sự ác, chúng ta vẫn không thể chia tách nỗi đau đớn của chúng ta ra khỏi mối tương quan của mình với Chúa, và vì thế cùng với thánh vịnh gia, chúng ta kêu lên: “Chúa nhấc con lên, rồi quẳng ra xa” (Tv 102,11). Tôi có thể vẫn nghĩ về Thiên Chúa là Cha của chúng ta, ngay cả nếu Người chỉ để tôi đau khổ như thế này?
Nhưng rồi chúng ta mở cuốn Thánh Kinh và đọc đoạn trích dẫn trong sách Châm Ngôn của người Do Thái:
“Con ơi, đừng coi nhẹ lời Chúa sửa dạy, chớ nản lòng khi Người khiển trách. Vì Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy… Anh em chịu đựng những thử thách như ‘kỷ luật’. Thiên Chúa đối xử với anh em như với những người con… Chúng ta có cha trần thế sửa dạy mà chúng ta vẫn tôn kính, thì chúng ta lại càng phải tùng phục Cha trên trời để được sống. Cha trần thế sửa dạy chúng ta trong một thời gian ngắn, và theo sở thích của mình; còn Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta được thông phần vào sự thánh thiện của Người” (Hebrews 12:5-6, 7, 9-10)
Lời Thiên Chúa dạy chúng ta rằng Cha trên trời sửa dạy và rằng mục đích của Người không phải làm cho chúng ta không vui, bất hạnh, cũng không đơn thuần làm cho chúng ta nên thánh thiện, nhưng cho chúng ta được chia sẻ sự thánh thiện của Người. Sẽ thật sự khác biệt biết bao nếu mỗi lần tôi gặp thử thách, tôi nhận ra rằng đây là cơ hội để tôi lớn lên trong chính sự thánh thiện của Chúa! Chắc chắn đó không phải suy nghĩ đầu tiên của tôi khi cơn giông tố ập đến, nhưng tôi sẽ cố gắng nhớ tới một đoạn thư khác của Thánh Giacôbê:
“Thưa anh em, anh em hãy tự cho mình là được chan chứa niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều. Vì như anh em biết: đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn. Chớ gì anh em chứng tỏ lòng kiên nhẫn đó ra bằng những việc hoàn hảo, để anh em nên hoàn hảo, không có chi đáng trách, không thiếu sót điều gì.” (Gc 1,2-4)
Thử thách lớn nhất trong cuộc đời tôi là năm đầu tiên tôi dạy ở trường trung học. Không có bất kỳ việc dạy thực hành nào, tôi nhận ra tự mình phải chuẩn bị năm bài để lên lớp mỗi ngày, bốn bài cho lớp năm nhất (tôn giáo, tiếng Anh, tiếng Latinh và giáo dục công dân) và một bài cho học sinh năm hai (lịch sử thế giới). Ngay sau khi ra trường, tôi đã mắc phải mọi lỗi lầm mà một giáo viên bắt đầu có thể mắc phải và tôi làm mất kỷ luật trong lớp – và điều này kéo dài suốt cả năm học. Chắc chắn, tôi đã đã không “tự cho mình chan chứa niềm vui”. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đới tôi đã thất bại trong vấn đề nghiêm trọng đó. Lời an ủi duy nhất mà tôi có được là lời của anh trai tôi, anh ấy nói với tôi rằng: “Em đang trải nghiệm sự đau khổ cứu chuộc”.
Gẫm lại, tôi thấy mình thật diễm phúc khi gặp thử thách cam go đó. Tôi đã học được nhiều về chính bản thân tôi và nhiều về việc dạy họ. Tôi đã ở trên cái đe suốt một năm. Chúa Cha đã cho phép tôi trải nghiệm sức nóng và cái búa để tôi có thể lớn lên. Người cũng biết tôi có thể chịu đựng nhiều thế nào. Tôi nghĩ đến lời Thánh Phaolô nói với các tín hữu Corintô:
“Không một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức chịu đựng” (1 Cr 10,13).
Không chỉ thế, lời của anh trai tôi đã trở lại với tôi khi tôi gặp thử thách khác. Anh ấy đã tóm tắt lời của Thánh Phaolô nói với các tín hữu Côlôsê:
“Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh” (Cl 1,24).
Dĩ nhiên, những đau khổ của Chúa Kitô đã quá đủ để cứu vũ trụ, bởi vì Người là Thiên Chúa. Nhưng xét về số lượng và phân loại, Chúa Giêsu đã không phải chịu mọi loại đau khổ. Chẳng hạn, Người không phải chịu những đau khổ của tuổi già hay những bệnh tật, giới hạn về thể lý hoặc lớp học năm thứ nhất ồn ào. Người đã để lại những đau khổ đó cho tôi. Và điều đó cho tôi niềm hy vọng, không chỉ là năm học đó kết thúc, nhưng những đau khổ của tôi cuối cùng thật đáng giá.
Tôi biết đó không phải là tự nhiên nhưng là ơn Thiên Chúa Cha ban cho tôi có thể coi đau khổ là một cơ hội để tiến gần hơn với Chúa Giêsu Con của Người trong đau khổ, và để lớn lên trong sự thánh thiện. Trong sứ vụ của mình, tôi đã trở nên người chữa lành bị thương tích, như Chúa Giêsu, vinh quang phục sinh của Người đã không xóa sạch những vết thương nơi bàn tay và chân của Người nhưng biến chúng thành cửa sổ chữa lành cho những người khác, ít nhất cho người tín hữu không tin đầu tiên – chính tông đồ Tôma của Người. Nếu tôi vẫn chưa đạt tới sự thánh thiện là vui mừng chịu đau khổ, thì ít nhất hãy để tôi biết vui mừng về việc chịu đau khổ với Chúa Kitô.
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương
Theo Word Among Us
Nguồn : daminhtamhiep.net
___________
Đây là một trích đoạn từ cuốn sách có tựa đề: “Sống trong Vòng Tay của Cha”, tác giả là George T. Montague, SM (The Word Among Us Press 2014) có sẵn tại from www.wau.org/books.