
Bài Ðọc I: 2 Sm 5, 1-3
“Họ xức dầu phong Ðavít làm vua Israel”.
Trích sách Samuel quyển thứ hai.
Trong những ngày ấy, toàn thể chi tộc Israel đến cùng Ðavít tại Hebron mà nói rằng: “Ðây chúng tôi là cốt nhục của ngài. Nhưng từ trước đến giờ, khi Saolê đang làm vua chúng tôi, thì chính ngài đã dẫn dắt Israel. Và Chúa đã nói với ngài rằng: ‘Chính ngươi sẽ chăn dắt Israel dân Ta, và sẽ trở nên thủ lãnh Israel'”.
Vậy tất cả các vị kỳ lão Israel đều đến tìm nhà vua tại Hebron, và tại đó, vua Ðavít ký kết với họ một giao ước trước mặt Chúa. Họ liền xức dầu phong Ðavít làm vua Israel.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
Xướng: 1) Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa”. Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi.
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
2) Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên.
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
3) Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Ðavít.
Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: “Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa” (c. 1).
Bài Ðọc II: Cl 1, 12-20
“Người đã đem chúng ta về Nước Con yêu dấu của Người”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến, chúng ta hãy cảm tạ Chúa Cha, Ðấng đã làm cho anh em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh trong ánh sáng. Chúa đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u tối, đem chúng ta về nước Con yêu dấu của Chúa, trong Người chúng ta được ơn cứu rỗi nhờ máu Người, và được ơn tha tôi.
Người là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử mọi tạo vật; vì trong Người, muôn loài trên trời dưới đất đã được tác thành, mọi vật hữu hình và vô hình, dù là các Bệ thần hay Quản thần, dù là Chủ thần hay Quyền thần: Mọi vật đã được tạo thành nhờ Người và trong Người. Và Người có trước mọi loài, và mọi loài tồn tại trong Người.
Người là đầu thân thể tức là Hội thánh, là nguyên thuỷ và là trưởng tử giữa kẻ chết, để Người làm bá chủ mọi loài. Vì chưng Thiên Chúa đã muốn đặt tất cả viên mãn nơi Người, và Thiên Chúa đã giao hoà vạn vật nhờ Người và vì Người; nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa ban hoà bình trên trời dưới đất.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: Mc 11, 10
Alleluia, alleluia! – Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến: chúc tụng nước Ðavid tổ phụ chúng ta đã đến. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 23, 35-43
“Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, các thủ lãnh cùng với dân chúng cười nhạo Chúa Giêsu mà rằng: “Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Ðấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn”. Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói: “Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi”. Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: “Người Này Là Vua Dân Do Thái”.
Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng: “Nếu ông là Ðấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa”. Ðối lại, tên kia mắng nó rằng: “Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?” Và anh ta thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi”. Chúa Giêsu đáp: “Ta bảo thật ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta”.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Vua không ngai vàng có chỗ trong đời bạn không?
Mỗi năm, khi phụng vụ đưa chúng ta đến Chúa Nhật cuối cùng Giáo hội lại đặt trước mắt chúng ta gương mặt một Vị Vua rất khác lạ. Không phải vua của những ngai vàng, không phải vua của những đạo quân và quyền lực trần thế, nhưng là vị Vua không ngai, Vua của vũ trụ, Vua của tình yêu, Vua trên thập giá.
Khi nói đến “vua”, thế giới luôn nghĩ đến vinh quang, uy quyền, thống trị. Nhưng khi Giáo hội nói đến Đức Giêsu Kitô là Vua, Giáo hội mời chúng ta nhìn vào hình ảnh vô cùng nghịch lý: một người bị treo trên thập giá, đầu đội vòng gai, áo choàng rách nát, bị chế giễu, nhạo báng, nhưng lại được tuyên xưng là Vua của muôn dân. Đó là mầu nhiệm, là nghịch lý, là vẻ đẹp, và cũng là thách đố cho tất cả chúng ta.
Bài đọc thứ nhất kể lại giây phút Israel nhìn nhận Đavít là vua. Đó không phải là cuộc cướp ngôi, không phải là tham vọng chính trị, nhưng là hồng ân và sự chọn lựa của Thiên Chúa. Đavít được xức dầu khi còn là một cậu bé chăn chiên, người tưởng chừng nhỏ bé nhất trong nhà Giêsê, nhưng Thiên Chúa đã chọn ông. Tại sao Chúa chọn một người chăn chiên? Vì người chăn chiên biết quan tâm đến con chiên của mình, biết dấn thân bảo vệ đàn chiên khỏi muông thú, biết hy sinh mạng sống vì đàn chiên.
Điều này làm nổi bật hai hình ảnh:
Vua như mục tử: Đavít, trước khi là vua, đã là người chăn chiên. Ông bảo vệ đàn chiên trước sư tử, gấu, và luôn can đảm đối diện nguy hiểm. Khi được xức dầu, ông vẫn mang tinh thần mục tử: sống để phục vụ, bảo vệ và hướng dẫn dân Chúa.
Vương quyền là ơn gọi từ Thiên Chúa: Đavít không tự tìm quyền lực. Ông nhiều lần tránh làm hại vua Saul, vì Saul vẫn là “người được xức dầu của Chúa”. Vương quyền nơi Đavít không xuất phát từ tham vọng, nhưng từ lòng trung tín và phó thác vào ý Chúa.
Tất cả những điều ấy chỉ là hình bóng chuẩn bị cho Đấng Mêsia, Đức Giêsu, Con Vua Đavít. Khi đến thế gian Người tự xưng mình là “Mục Tử Nhân Lành”. Mục tử, chứ không phải kẻ thống trị. Nhân Lành, chứ không phải kẻ áp bức. Hy sinh mạng sống, chứ không thống trị bằng bạo lực.
Vương quyền của Đức Kitô khởi đi từ việc Người được xức dầu tại sông Giođan, nơi Chúa Cha tuyên bố: “Đây là Con yêu dấu của Ta”. Vương quyền được Cha thiết đặt không ngai vàng, không cung điện, chỉ là dòng sông khiêm tốn và Thánh Thần như chim bồ câu. Một khởi đầu quá đỗi bình dị nhưng chứa đựng vương quyền thần linh.
Vương quyền của Con Thiên Chúa được thánh Phaolô mô tả trong thư gửi tín hữu Côlôsê, xem như bản tuyên xưng cao cả nhất về vương quyền của Đức Kitô: Người là trưởng tử của mọi loài thụ tạo. Mọi sự được dựng nên nhờ Người và cho Người. Người là đầu của thân thể, là Hội Thánh. Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá mà Thiên Chúa đem lại bình an”.
Chính Tin Mừng hôm nay làm sáng tỏ vẻ đẹp vương quyền ấy. Ngai vàng của Người là thập giá; triều thiên là vòng gai; vương trượng là những chiếc đinh xuyên qua tay. Và bản tuyên ngôn vương quyền là tấm bảng Philatô gắn trên thập giá: “Đây là Vua dân Do Thái”. Ở dưới chân thập giá không có vinh quang, chỉ có nhạo báng: “Xuống khỏi thập giá đi, nếu ông là Vua!” Nhưng chính khi không xuống khỏi thập giá, Đức Giêsu cho thấy Người là Vua thật. Vì Vua không đến để cứu chính mình, nhưng để cứu nhân loại chúng ta.
Trong giây phút đó, Người không giận dữ, không kết án, không trừng phạt, không chứng minh quyền lực. Người chỉ lặng thinh yêu thương. Và trong sự tĩnh lặng đau thương ấy, một tiếng cầu xin vang lên từ một con người ở bên hữu Người, là tên trộm lành, một người tội lỗi, một đời đầy bóng tối: “Lạy Đức Giêsu, khi Ngài vào Nước Ngài, xin nhớ đến tôi”. Một lời cầu nguyện ngắn, khiêm tốn, nhưng thấm đẫm lòng tin. Và vị Vua Không Ngai đã lên tiếng: “Hôm nay, ngươi sẽ ở với trên thiên đàng với Ta”.
Dù không có ngai vàng, nhưng Người có thiên đàng. Không gậy vương trượng, nhưng có quyền tha thứ. Không quần thần, nhưng có một người tội lỗi được cứu. Đó là Vua của chúng ta. Đó là Vua của Tình yêu. Đó là Vua không cai trị bằng sức mạnh, nhưng bằng trái tim bị đâm thâu.
Thưa cộng đoàn, kiến trúc của Năm Phụng Vụ không phải là ngẫu nhiên. Giáo hội đặt Lễ Đức Kitô Vua vào cuối năm để nhở nhắc chúng ta rằng: Điểm đến cuối cùng của lịch sử là Đức Kitô. Ý nghĩa cùng tận của mỗi cuộc đời phải nằm trong Đức Kitô. Và thời gian chúng ta sống không phải của riêng ta, mà là quà tặng nhưng không.
Vì vậy, mỗi người chúng ta nên nhớ rằng, sống dưới quyền Vua Kitô nghĩa là đặt Người ở trung tâm thời gian của chúng ta, vào những chọn lựa của chúng ta, vào các mối tương quan của chúng ta, đồng thời bước đi trong ánh sáng của Người và để Người hướng dẫn đời sống.
Nếu Đức Giêsu thật sự là Vua của tôi, Vua của gia đình tôi, Vua của cuộc đời tôi thì hẳn nhiên tôi phải biến đổi. Vì vậy, Lễ Chúa Kitô Vua đặt ra cho mỗi người một câu hỏi rất nghiêm túc:
– Trái tim tôi có còn dành chỗ cho Người không?
– Người có còn là trung tâm việc tôi sống đạo không?
– Tôi có đến với Thánh lễ như người hành hương lên Giêrusalem không, hay đến vì thói quen?
– Tôi có để Người dùng thập giá mà biến đổi cuộc đời tôi không?
Đức Giêsu là Vua, nhưng Người không bao giờ chiếm đoạt. Người chỉ gõ cửa và chờ. Người chỉ mời gọi và đợi ta đáp lại.
Lạy Chúa Giêsu, Vị Vua không ngai vàng nhưng hiển trị bằng tình yêu tự hiến, xin ngự vào tâm hồn chúng con. Xin dạy chúng con biết nhận ra Chúa trong thập giá đời mình, trung thành bước theo ánh sáng của Chúa và để trái tim Chúa biến đổi từng chọn lựa của chúng con.
Ước gì Chúa thật sự trở nên Vua của gia đình chúng con, của cộng đoàn chúng con và của cả cuộc đời chúng con. Amen.
Lm G. Võ Tá Hoàng
* Daily Readings: