Một ngọn nến tím
được thắp lên đầu mùa:
ánh sáng màu nhẹ

như một lời cầu còn nghẹn.

Tím—
màu của những thao thức
không dám nói lớn,
màu người đứng giữa
bao mong chờ chưa thành.

Rồi nến thứ hai,
tím nữa,
nhưng sáng hơn:
như thể hy vọng đã tìm được đường
trong những ngày dài sương phủ.

Đến tuần thứ ba,
một ngọn nến hồng
chợt nở hoa trong bóng tối.
Hồng—
không phải màu của rực rỡ,
nhưng là màu của niềm vui
đang hé mở trong lòng người yếu đuối.
Niềm vui “Hãy bừng sáng”
không ồn ào,
chỉ là hơi ấm nhỏ
chạm vào bàn tay lạnh giá.

Một tuần sau,
ngọn nến tím cuối cùng
được thắp lên,
như nét vẽ khép lại vòng tròn mong đợi.

Bốn ngọn nến—
bốn nhịp tim
của linh hồn chờ Chúa đến:
hai tím để biết mình thiếu vắng,
một hồng để nhận ra lòng Chúa gần,
một tím cuối
để mở cửa cho Ánh Sáng vào.

Và khi cả bốn ngọn đều sáng,
không gian bỗng trở nên Ánh Sáng Thật:
bóng tối không mất đi,
nhưng không còn làm ta sợ.

Bởi trong những ánh lửa nhỏ ấy,
ta nhận ra điều thẳm sâu nhất của Mùa Vọng:

Ánh Sáng bao giờ cũng bắt đầu
từ một ngọn nến rất nhỏ.
Nếu ta thắp trong tim
Chúa đến ở giữa con người chúng ta

Joshkimt