Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 4, 14-22a.

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Galilêa trong quyền năng của Thánh Thần và danh tiếng Người đồn khắp miền xung quanh. Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và ai nấy đều ca tụng Người. Người đến Nadarét là nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, Người vào hội đường ngày Sabbat, và đứng dậy đọc sách. Người ta trao cho Người cuốn sách Tiên tri Isaia. Người mở sách và gặp chỗ có chép rằng: “Thánh Thần Chúa ở trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng tin mừng cho người nghèo khó, chữa lành những người sầu khổ trong tâm hồn, loan tin giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được thấy, giải thoát người bị áp chế, công bố năm hồng ân của Thiên Chúa”.

Người xếp sách lại, trao cho viên phụ trách, đoạn ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều đưa mắt chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ rằng: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai các ngươi vừa nghe”. Và ai nấy đều công nhận lời Người và ngạc nhiên vì những lời hấp dẫn thốt ra từ miệng Người.

Suy Niệm:

“Ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình!”.

“Chúng ta chỉ trở nên ‘người láng giềng’ khi dám bước qua phần đường của mình để đến với người khác và quan tâm đến họ!” – Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay soi rọi câu nói trên, một câu nói chạm đến ranh giới mong manh trong đời sống đức tin – ranh giới giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa!’.

Tin Mừng tường thuật việc Chúa Giêsu công bố sứ mạng của Ngài, “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn!”. “Kẻ nghèo hèn” không chỉ những ai thiếu thốn vật chất, tinh thần; nhưng còn là tất cả những ai cần được nhìn thấy, lắng nghe, đón nhận và chữa lành. Nói cách khác, đó là những con người đang đứng “bên kia phần đường” của bạn và tôi.

‘Thói đời’ khuyên chúng ta giữ khoảng cách: đừng vướng bận, để mình bị tổn thương, luỵ phiền đến sự yên ổn. Chúng ta có thể cầu nguyện, tham dự phụng vụ, làm các việc đạo đức… nhưng vẫn co quắp trong chiếc vòng bảo vệ của cái tôi; có thể yêu thương bằng ý tưởng, lời nói, thiện cảm chung chung, mà không trả giá gì. “Nếu bạn luôn làm những gì dễ dàng và chọn con đường ít kháng cự nhất, bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra khỏi vùng an toàn!” – Roy Bennett.

Đang khi ‘thói Chúa’ luôn mang dáng dấp của một kẻ “dám qua đường”. Thần Khí không giữ người ấy ở lại bên này, nhưng dun dủi họ ra khỏi mình để đến với tha nhân. Yêu Chúa không thể tách khỏi việc yêu người khác, “Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy!” – bài đọc một. Viên đá thử đức tin không nằm ở những tuyên xưng đẹp, nhưng ở những bước chân âm thầm dám băng qua đường, dám phiền luỵ vì người khác. “Lòng trắc ẩn không phân biệt bạn bè hay kẻ thù, láng giềng hay người ngoài, đồng bào hay người nước khác!” – Joan D. Chittister.

Trí tuệ giúp hiểu điều đúng, nhưng chỉ đức tin mới trao sức mạnh để sống điều đúng! Đó là để Thần Khí giúp chúng ta bước qua “phần đường của mình” – cầu nguyện cho những người khó ưa, nhẫn nại trước những khác biệt, và không để ghen tương, đố kỵ chiếm chỗ lòng mình. Suốt cuộc đời, Chúa Giêsu đã sống trọn vẹn ‘thói Chúa’ như thế. Ngài không an nhiên bên phần đất yên ắng của thần linh, nhưng bước sang phía bấp bênh của phận người; không giữ khoảng cách với tội nhân, bệnh nhân và người nghèo, nhưng chạm vào, ở lại và ban chính mình cho họ. Ngài để Thần Khí dẫn đi cho đến khi “trút thần khí” để nhân loại được sống.

Anh Chị em,

Cuộc sống đặt trước bạn và tôi vô số “phần đường”: giữa tiện nghi và chia sẻ, giữa khép kín và mở lòng, giữa tự vệ và tín thác, giữa ‘thói đời’ và ‘thói Chúa’. Không phải lúc nào chúng ta cũng làm được những điều lớn lao, nhưng mỗi bước nhỏ vượt qua ‘ngưỡng tôi’ của mình đều là một sải “bước theo Thần Khí”. “Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu dũng cảm hay chẳng là gì cả!” – Helen Keller.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ích kỷ và sự co rút lớn lên trong con! Khi những ‘thói đời’ này nhân lên, chúng chỉ làm nghèo, huỷ diệt và giết chết. Bấy giờ, Thần Khí trong con sẽ di cư!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế