Bài Ðọc I: 2Sm 24, 2. 9-17

“Chính con đã phạm tội, nhưng những người này là những con chiên, họ có làm gì đâu?”

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, vua Ðavít nói với Gioáp tư lệnh quân đội rằng: “Ngươi hãy đi kinh lý khắp các chi tộc Israel, từ Ðan đến Bersabê, và kiểm tra dân chúng, để ta biết dân số”.

Gioáp nạp sổ kiểm tra dân chúng cho vua. Trong dân Israel có tám trăm ngàn dũng sĩ biết xử dụng gươm, còn phía Giuđa có năm trăm ngàn người thiện chiến.

Sau khi kiểm tra dân số, Ðavít hồi hộp và thưa cùng Chúa rằng: “Con đã phạm tội nặng nề trong việc con đã làm. Nhưng, lạy Chúa, xin xoá tội ác cho tôi tớ Chúa, vì con đã hành động quá dại dột”. Sáng hôm sau, khi Ðavít thức dậy, có lời Chúa phán cùng ông Gad, vị tiên tri và thị kiến của Ðavít rằng: “Ngươi hãy đi nói với Ðavít: Ðây Chúa phán: Ta cho ngươi ba điều, ngươi hãy chọn điều nào ngươi muốn, rồi Ta sẽ thi hành”. Gad đến cùng Ðavít và tâu rằng: “Hoặc ngài phải chịu bảy năm đói kém trong nước ngài, hoặc trong ba tháng, ngài phải lẩn trốn quân thù tìm bắt bớ ngài, hoặc là trong nước ngài phải chịu dịch tả suốt ba ngày, giờ đây ngài hãy suy nghĩ đắn đo và chịu điều nào đi để tôi thưa lại cùng Ðấng đã sai tôi”. Ðavít trả lời cho Gad rằng: “Tôi khổ quá! Nhưng thà rơi vào tay Chúa còn hơn là rơi vào tay người phàm, vì Chúa rất nhân từ”.

Chúa đã giáng cơn dịch tả xuống Israel từ sáng hôm ấy cho đến thời gian đã định. Từ Ðan tới Bersabê, có đến bảy mươi ngàn người đàn ông trong dân phải chết. Ðang lúc thiên thần Chúa giơ tay để tàn phá Giêrusalem, thì Chúa hối tiếc trước sự đau khổ, nên phán bảo thiên thần đang giết phạt dân chúng rằng: “Thôi đủ rồi! Giờ đây hãy dừng tay lại”. Bấy giờ thiên thần Chúa đang ở gần sân lúa của Aruna người Giêbusa. Khi thấy thiên thần sát phạt dân chúng, Ðavít thưa cùng Chúa rằng: “Chính con là kẻ đã phạm tội, chính con đã làm điều gian ác; nhưng những người này là những con chiên, họ có làm gì đâu? Vậy xin tay Chúa đè nặng trên con và trên nhà cha con”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 31, 1-2. 5. 6. 7

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con.

Xướng: 1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong lòng người đó chẳng có mưu gian.

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con.

2) Con xưng ra cùng Chúa tội phạm của con, và lỗi lầm của con, con đã không che giấu. Con nói: “Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con”.

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con.

3) Bởi thế nên mọi người tín hữu sẽ nguyện cầu cùng Chúa trong thời buổi khốn khó gian truân. Khi sóng cả ba đào ập tới, chúng sẽ không hại nổi những người này.

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con.

4) Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ tôi khỏi điều nguy khổ, Chúa đùm bọc tôi trong niềm vui ơn cứu độ.

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con.

Alleluia: Ga 8,12

Alleluia, Alleluia. – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6,1-6

“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô.

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người.

Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?”Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

THÂN THUỘC (Tu sĩ Phanxicô X. Nguyễn Tuấn Kiệt, SVD)

Nói đến quê hương là nói đến những gì thân thương và gần gũi nhất chất chứa nơi trái tim của mỗi con người. Quả thật, hai tiếng “quê hương” rất đỗi linh thiêng và ấm áp. Những ai đã từng một lần xa quê hương ắt hẳn cảm nghiệm được nỗi nhớ thương da diết, nhưng đồng thời cũng không thể nào quên được niềm vui sướng và hân hoan trong ngày trở về.

Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu trở về quê hương thân thương của mình sau những ngày đi rao giảng Tin Mừng. Tưởng chừng Đức Giêsu sẽ ngập tràn trong niềm vui khi gặp lại hàng xóm láng giềng, được nhìn thấy những khuôn mặt thân yêu. Nhưng trái lại, điều mà Người nhận được là những ánh mắt hoài nghi và dè chừng. Người ta không tin con bác thợ mộc Giuse và bà Maria, là những người thân thuộc với mình, lại có thể là một người đặc biệt, là vị ngôn sứ hay là “Đấng được xức dầu”. Có thể thấy, chính sự gần gũi quen thuộc lại trở thành rào cản, ngăn không cho những người bà con của Đức Giêsu nhận ra con người đích thực của Người.

Trong cuộc sống, nhiều lần chúng ta cũng có thái độ giống như những người bà con của Đức Giêsu. Vì sự quen thuộc, đôi khi chúng ta đánh mất sự tôn trọng lẫn nhau, không còn nhận ra điều quý giá và điều đặc biệt nơi người xung quanh mình. Vì quen thuộc, chúng ta sẵn sàng dán những chiếc mác cũ rích lên những con người đang đổi mới hàng ngày. Hiện diện song song với tình cảm gắn bó của sự thân thuộc là nguy cơ của những định kiến đã hằn sâu trong trí óc chúng ta đối với những người thân cận.

Lạy Chúa, xin mở mắt chúng con, để chúng con có thể nhìn thấy điều lạ trong những gì đã quen thuộc, những điều mới nơi những cái đã cũ, những điều đặc biệt trong sự tầm thường. Và nhất là cho chúng con nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi chính những người thân thương bên cạnh chúng con trong mỗi ngày sống. Amen.

* Daily Readings :

https://bible.usccb.org/bible/readings/020426.cfm