
Bài Ðọc I: 1V 3, 4-13
“Xin ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn ngoan ngoãn để đoán xét dân Chúa”.
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, Salomon đến Gabaon để dâng hy lễ, vì đây là nơi cao rộng nhất. Salomon dâng trên bàn thờ này một ngàn lễ vật toàn thiêu. Tại Gabaon ban đêm, Chúa hiện ra cùng Salomon trong giấc mộng, và phán rằng: “Ngươi muốn gì thì hãy xin, Ta sẽ ban cho ngươi”. Salomon thưa: “Chúa đã tỏ lòng rất nhân hậu đối với cha con là Ðavít, tôi tớ Chúa, vì người đã sống trước tôn nhan Chúa trong chân lý và công bình, đã ăn ở ngay thẳng đối với Chúa. Chúa đã dành cho người một lòng nhân hậu lớn lao, đã ban cho người đứa con trai hiện đang ngồi trên ngôi báu của người. Và giờ đây, lạy Chúa là Thiên Chúa, Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Ðavít thân phụ con. Nhưng con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa đang sống giữa dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước lượng được. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn ngoan ngoãn để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân của Chúa đông đảo thế này”.
Ðiều Salomon kêu xin như trên đã làm đẹp lòng Chúa, nên Chúa phán cùng Salomon rằng: “Vì ngươi đã xin điều đó, mà không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù, lại xin cho ngươi được khôn ngoan để biết xét đoán, thì đây Ta ban cho ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi không có ai giống như ngươi, và sau ngươi không có ai bằng ngươi. Cả những điều ngươi không xin, như giàu có và vinh quang đến nỗi từ trước đến giờ, trong các vua, không vua nào được như ngươi, Ta cũng ban cho ngươi.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 118, 9. 10. 11. 12. 13. 14.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
Xướng: 1) Tuổi trẻ lấy chi giữ cho thanh khiết đường đời? Bằng cách noi theo lời vàng của Chúa.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
2) Với tất cả tâm can con tìm Chúa, xin chớ để con lạc xa chỉ thị Ngài.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
3) Con chôn cất trong lòng lời răn của Chúa, để con không phạm tội phản nghịch Ngài.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
4) Thân lạy Chúa, Ngài muôn phước đức, xin dạy con các thánh chỉ của Ngài.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
5) Con kể được ra nơi đầu môi, tất cả những huấn dụ bởi miệng Ngài.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
6) Con vui vì đường lối lời Ngài nghiêm huấn, dường như được mọi thứ giàu sang.
Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy con các thánh chỉ của Chúa.
Alleluia: Ga 10,27
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng biết Ta”. – Alleluia.
Phúc Âm: Mc 6, 30-34
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô
Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm và đã dạy. Người bảo các ông: “Chính anh em hãy lui vào nơi hoang vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thật, kẻ lui người tới quá đông, đến nỗi các ông không có thì giờ ăn uống.
Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Nhưng thấy các ngài ra đi, nhiều người nhận ra và từ các thành, họ chạy bộ đến trước và tụ họp lại ở đó.
Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám đông thật đông, thì chạnh lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
Suy niệm
Bài đọc thứ nhất hôm nay, trích sách Các Vua, kể lại một trong những trình thuật đẹp nhất về ơn khôn ngoan: lời cầu xin của vua Salômôn. Là người được xức dầu để coi sóc và gìn giữ dân Chúa trung thành với giao ước thánh, Salômôn đã không xin sống lâu, không xin giàu sang hay quyền lực, nhưng xin Thiên Chúa ban cho một tâm hồn biết lắng nghe, để phân định và xét đoán theo thánh ý Ngài.
Trong truyền thống Israel, Salômôn được xem là biểu tượng của sự khôn ngoan. Nhưng điều làm nên sự cao quý của ông không chỉ là trí tuệ xuất chúng, mà là cách ông đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa, để cho Thiên Chúa hướng dẫn mọi phán đoán và quyết định của mình. Chính từ ơn khôn ngoan ấy, Salômôn có thể cai trị dân Chúa trong cái nhìn công minh, nhân từ và đầy yêu thương của một vị vua theo lòng Chúa.
Bước sang bài Tin Mừng hôm nay, thánh Marcô cho chúng ta chiêm ngắm sự khôn ngoan thượng trí của Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa làm người. Sự khôn ngoan ấy không được biểu lộ trước hết qua lời nói hùng biện, mà qua cái nhìn đầy yêu thương của Người đối với các môn đệ và đám đông dân chúng.
Trước hết là cái nhìn của Chúa Giêsu dành cho các Tông Đồ: “Chính anh em hãy lui vào nơi hoang vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31).
Đó là cái nhìn của một vị Thầy thấu hiểu sự mệt mỏi của những người cộng tác viên thân tín. Sau những ngày rong ruổi loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu không đòi hỏi họ phải tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ. Trái lại, Người mời gọi họ trở về sống thân mật với Thầy, tách khỏi đám đông, để nghỉ ngơi, để hồi phục, để được yêu thương. Trong ánh mắt ấy, các Tông Đồ chắc hẳn đã cảm nhận được sự âu yếm, cảm thông và chăm sóc của Đấng Thánh.
Nhưng cái nhìn của Chúa Giêsu còn mở rộng hơn nữa khi Người nhìn thấy đám đông dân chúng. Tin Mừng nói rằng Người “chạnh lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn dắt”. Đó không phải là cái nhìn thoáng qua, nhưng là cái nhìn xuyên thấu đến tận nỗi khốn cùng của con người. Chúa Giêsu nhìn thấy sự lạc hướng, mệt mỏi, chán chường và bị bỏ rơi của dân chúng. Họ có thể đã từng bị dẫn dắt sai lạc bởi những kẻ giả danh lãnh đạo, những người không tìm ích lợi cho đoàn chiên nhưng chỉ cho bản thân mình.
Trong các Tin Mừng, chúng ta thường xuyên gặp “cái nhìn” của Chúa Giêsu. Người nhìn lên Chúa Cha trong cầu nguyện, và đồng thời nhìn về nhân loại với trái tim tràn đầy xót thương. Cái nhìn của Người không dừng lại ở bề ngoài, nhưng thấu suốt tận sâu thẳm tâm hồn. Người nhìn thấy thành Giêrusalem và khóc thương; Người nhìn thấy những phận người bị thương tổn, nghèo đói, lạc lối; Người nhìn thấy những con người đang khao khát được yêu thương và được dẫn dắt.
Chính vì thế, Chúa Giêsu đã giao phó cho các Tông Đồ sứ mạng quy tụ đoàn chiên, dẫn đưa con người về với Thiên Chúa, vị Mục Tử đích thực. Sứ mạng ấy phát xuất từ lòng thương xót, từ cái nhìn yêu thương của chính Thiên Chúa.
Thiên Chúa là Đấng nhìn thấy mọi sự. Nhưng đó không phải là cái nhìn lạnh lùng hay kết án. Đó là cái nhìn âu yếm và trung tín. Thiên Chúa thấy những khả năng nơi mỗi người và mời gọi chúng ta phát huy. Ngài cũng thấy tội lỗi, yếu đuối của chúng ta, nhưng không để kết án, mà để cứu độ và chữa lành. Không gì ẩn giấu được trước ánh mắt của Ngài, nhưng ánh mắt ấy luôn mang tính gìn giữ và bảo vệ.
Thiên Chúa nhìn con người và ban cho mỗi người một khuôn mặt độc đáo, không ai trùng lặp. Sự sống của linh hồn chúng ta được cưu mang từ chính cái nhìn yêu thương ấy. Đây là một huyền nhiệm cao cả: chúng ta hiện hữu vì được Thiên Chúa nhìn đến và yêu thương.
Trong đời sống thường ngày, chúng ta đã thực sự ý thức rằng Thiên Chúa đang nhìn chúng ta với ánh mắt trìu mến chưa? Và chúng ta có để cho ánh mắt ấy biến đổi mình không? Muốn được biến đổi, chúng ta cần xin cho “đôi mắt linh hồn” của mình được mở ra, để biết nhìn thấy Thiên Chúa và anh chị em trong ánh sáng của Ngài.
Khi tham dự Thánh Lễ hôm nay, chúng ta tin rằng Chúa Giêsu Thánh Thể đang âu yếm nhìn mỗi người chúng ta. Từ ánh nhìn ấy, chúng ta được sai đi, để biết nhìn anh chị em mình – những người đang vất vả, đau khổ, lạc lối – với cùng một ánh mắt yêu thương, cảm thông và xót thương của Đức Kitô.
Câu hỏi xét mình
Tôi có để cho cái nhìn yêu thương của Chúa Giêsu chạm đến và chữa lành những mệt mỏi, tổn thương trong đời sống thiêng liêng của tôi không?
Khi nhìn anh chị em xung quanh, tôi nhìn bằng ánh mắt phán xét hay bằng ánh mắt xót thương và trách nhiệm của người môn đệ Đức Kitô?
Lm G. Võ tá Hoàng
* Daily Readings :