
Bài Ðọc I: 1V 11, 29-32; 12, 19
“Israel lìa bỏ nhà Ðavít”.
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Khi ấy, Giêrôbôam từ Giêrusalem đi ra, thì tiên tri Ahia, người Silô mặc áo choàng mới, gặp ông dọc đường. Lúc đó chỉ có hai người ở ngoài đồng. Ahia cầm lấy áo choàng mới ông đang mặc, xé ra làm mười hai phần và nói với Giêrôbôam rằng: “Ông hãy cầm lấy mười phần cho ông, vì Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: ‘Ðây, Ta sẽ phân chia vương quốc từ tay Salomon, và Ta sẽ cho ngươi mười chi tộc. Vì Ðavít tôi tớ Ta, và vì thành Giêrusalem mà Ta đã lựa chọn trong mọi chi tộc Israel, Ta sẽ dành cho Salomon một chi tộc’”. Như thế, Israel lìa bỏ nhà Ðavít cho đến ngày nay.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 80, 10-11ab. 12-13. 14-15
Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo.
Xướng: 1) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra ngoài Ai Cập.
Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo.
2) Nhưng dân tộc của Ta chẳng có nghe lời Ta, Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng lòng để chúng sinh hoạt tuỳ theo sở thích.
Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo.
3) Phải chi dân tộc của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở: thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay!
Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo.
Alleluia: Tv 24, 4c và 5a
Alleluia, alleluia – Lạy Chúa, xin dạy bảo tôi về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn tôi trong chân lý của Ngài. – Alleluia.
Phúc Âm: Mc 7, 31-37
“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh.Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh. Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là “hãy mở ra”, tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Bài đọc I không nói trực tiếp, nhưng toàn bộ bối cảnh cho thấy căn bệnh sâu xa của vua Salômôn chính là bệnh điếc thiêng liêng, tức là không còn lắng nghe lời Thiên Chúa. Khi được Thiên Chúa yêu thương, ban cho khôn ngoan, giàu sang và một triều đại huy hoàng, lẽ ra Salômôn phải trung thành với giao ước. Thế nhưng, nhà vua đã dần dần thỏa hiệp với những ảnh hưởng chung quanh, để việc thờ bái ngẫu tượng len lỏi vào đời sống tôn giáo của dân Chúa.
Thiên Chúa đã hai lần hiện ra nhắc nhở và cảnh tỉnh, nhưng nhà vua không lắng nghe. Sự đóng kín đôi tai nội tâm ấy trở thành nguồn gốc của bao hậu quả đau thương: vương quốc Đavít bị xâu xé, phần lớn lãnh thổ rơi vào tay Giêrôbôam. Khi con người không còn nghe tiếng Thiên Chúa, lịch sử cứu độ bị rạn nứt, và đời sống thiêng liêng dần suy tàn.
Thực ra, “bệnh điếc về tinh thần” không chỉ là câu chuyện của một vị vua trong quá khứ, nhưng là căn bệnh phổ quát của nhân loại. Con người thường nghe rất nhiều tiếng nói: dư luận, lợi ích, đam mê, sợ hãi… nhưng lại khó lắng nghe tiếng nói nhẹ nhàng của Thiên Chúa trong lương tâm. Chính vì thế, phép lạ Tin Mừng hôm nay mang một ý nghĩa biểu tượng sâu xa: Đức Giêsu đến để mở tai và mở miệng cho nhân loại.
Thánh Marcô mô tả cử chỉ của Đức Giêsu rất cụ thể: Người đặt ngón tay vào tai người bệnh, chạm vào lưỡi anh, ngước mắt lên trời và thở dài. Những cử chỉ này cho thấy Đức Giêsu hành động như một vị lương y gần gũi, chứ không phải một nhân vật phô trương quyền năng. Người không tìm sự lẫy lừng bên ngoài, nhưng chạm đến nỗi đau rất thực của con người.
Tiếng kêu “Épphatha – Hãy mở ra!” không chỉ dành cho một người bệnh, nhưng vang vọng như một lời mời gọi cho toàn thể nhân loại. Thiên Chúa muốn mở đôi tai chúng ta để nghe Lời Ngài, và mở môi miệng chúng ta để tuyên xưng đức tin. Ơn cứu độ không khởi đi từ những dấu lạ ồn ào, nhưng từ sự gặp gỡ cá vị, âm thầm giữa Đức Kitô và từng con người.
Đức Giêsu còn muốn phá vỡ một quan niệm sai lầm thời bấy giờ: người ta chờ đợi Đấng Mêsia sẽ xuất hiện với quyền lực rực rỡ, những dấu chỉ chấn động. Trái lại, Người chọn con đường khiêm hạ, tiến dần tới mầu nhiệm thập giá. Chính qua đau khổ và hiến mình, Người chữa lành căn bệnh sâu xa nhất của nhân loại: sự khép kín trước Thiên Chúa.
Thập giá trở thành “liều thuốc” chữa bệnh câm điếc thiêng liêng. Khi chiêm ngắm Đức Kitô chịu đóng đinh, con người học lại cách lắng nghe: lắng nghe tình yêu tự hiến, lắng nghe tiếng gọi hoán cải, lắng nghe sự thật về tội lỗi và lòng thương xót. Từ đó, miệng lưỡi được mở ra để tuyên xưng: Đức Giêsu là Chúa.
Bước theo Đức Kitô, người môn đệ cũng được mời gọi đi vào con đường ấy: từ bỏ mình, chấp nhận hy sinh, đặt Thiên Chúa lên trên hết. Lắng nghe Lời Chúa không chỉ là thái độ trí thức, nhưng là một chọn lựa sống: để Lời biến đổi quyết định, hành động và tương quan của mình. Khi tai lòng mở ra, đời sống trở thành một lời rao giảng sống động.
Trong đời sống mục vụ hôm nay, căn bệnh câm điếc thiêng liêng vẫn hiện diện: nghe Lời Chúa nhưng không để Lời chạm tới; nói nhiều về đức tin nhưng thiếu chứng tá bằng đời sống. Đức Giêsu tiếp tục nói “Épphatha” với Giáo hội: hãy mở ra để nghe tiếng kêu của con người, và mở ra để loan báo lòng thương xót.
Phép lạ cũng gợi lại cử chỉ trong phụng vụ Rửa tội, khi thừa tác viên đọc lời “Effata” trên tai và miệng người lãnh nhận. Điều đó nhắc rằng đời Kitô hữu là hành trình liên lỉ được mở ra: mở ra với Lời Chúa, với tha nhân, và với sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Hôm nay, chúng ta xin được trở nên người môn đệ biết chăm chú lắng nghe và can đảm tuyên xưng. Lắng nghe trong cầu nguyện, trong Kinh Thánh, trong tiếng nói của lương tâm; tuyên xưng bằng đời sống bác ái, khiêm nhường và trung tín. Khi kết hiệp với cuộc khổ nạn của Đức Kitô qua những hy sinh nhỏ bé mỗi ngày, chúng ta cộng tác với Người trong công trình chữa lành nhân loại.
Xét mình
Tôi có đang nghe rất nhiều tiếng nói của thế gian nhưng lại ít dành thời gian lắng nghe Lời Thiên Chúa không?
Điều gì đang làm “đóng kín” đôi tai thiêng liêng của tôi: thói quen, kiêu ngạo, hay sự sợ hãi?
Đời sống của tôi có trở thành lời chứng giúp người khác nhận ra tình thương của Đức Kitô không?
Lm G. Võ tấn Hoàng
* Daily Reading :