BÀI ĐỌC I: Mk 7, 14-15. 18-20

“Chúa ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển”.

Trích sách Tiên tri Mikha.

Lạy Chúa, với cây trượng của Chúa, xin chăn dắt dân Chúa, chăn dắt những con chiên thuộc quyền sở hữu của Chúa, sống lẻ loi trong rừng, ở giữa núi Carmêlô. Tất cả được chăn dắt ở Basan và Galaad như ngày xưa. Như ngày ra khỏi Ai-cập, xin tỏ cho chúng con thấy những việc lạ lùng.

Có Chúa nào giống như Chúa là Đấng dẹp tan mọi bất công, và tha thứ mọi tội lỗi của kẻ sống sót thuộc về Chúa ? Chúa không khư khư giữ mãi cơn thịnh nộ của mình, vì Chúa ưa thích lòng từ bi. Chúa còn thương xót chúng tôi, còn dày đạp những bất công của chúng tôi dưới chân Chúa, và ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển. Chúa ban cho Giacóp biết sự trung thành của Chúa và cho Abraham biết lòng từ bi mà Chúa đã thề hứa với tổ phụ chúng tôi từ ngàn xưa.

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 102, 1-2. 3-4. 9-10. 11-12

Đáp: Chúa là Đấng từ bi và hay thương xót (c. 8a).

Xướng:

1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người. – Đáp.

2) Người đã tha thứ cho mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong thân; Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng. – Đáp.

3) Người không chấp tranh triệt để, cũng không đời đời giữ thế căm hờn. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi đắc tội, và không trả đũa điều oan trái chúng tôi. – Đáp.

4) Cũng như trời xanh cao vượt trên trái đất, lòng nhân Người còn siêu việt hơn thế trên kẻ kính sợ Người. Cũng như từ đông sang tây xa vời vợi, Người đã ném tội lỗi xa khỏi chúng tôi. – Đáp.

Phúc Âm: Lc 15, 1-3. 11-32

“Em con đã chết nay sống lại”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

1 Khi ấy, tất cả các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”. 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:

11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo.

16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói!

18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy’. 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa…’

22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì.

27 Người ấy trả lời: ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khỏe.’ 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ.

29 Cậu trả lời cha: ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!’

31 “Nhưng người cha nói với anh ta: ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy’”.

Suy Niệm:

Có lẽ chúng ta đã có dịp nghe và suy gẫm nhiều về dụ ngôn người con hoang đàng và đã có dịp dừng lại ở thái độ ăn năn hối cải của người con thứ. Hôm nay, chúng ta hãy đặt tất cả trọng tâm vào hình ảnh của người cha. Toàn bộ Tin Mừng của thánh Luca thường được mệnh danh là Tin Mừng về Đức Kitô cứu nhân độ thế. Hơn bất cứ vị thánh sử nào, thánh Luca đã ghi lại rất nhiều cử chỉ thân tình của Chúa Giêsu với người tội lỗi.

Cũng như nhiều bài dụ ngôn nói lên lòng thương xót của Thiên Chúa đối với tội nhân, dụ ngôn người con hoang đàng trên đây làm nổi bật tình thương của người cha, ông thương con đến độ sẵn sàng để nó ra đi, tự mình làm lấy cuộc đời của nó. Tình yêu đích thực là muốn cho con cái mình trưởng thành, được trở nên những con người có trách nhiệm. Đó là niềm hy vọng mà người cha đã đặt nơi đứa con khi để cho nó ra đi. Nhưng tình thương của một người cha đã không cho phép người cha trong bài dụ ngôn có thể sống trong bình thản khi xa cách người con. Ngày ngày ông ra trước ngõ ngóng trông người con từng giây từng phút. Và khi người con trở về, trong hình dáng tiều tụy của đứa con hoang đàng, ông đã không thốt một lời trách móc. Trái lại, lời nói đầu tiến của ông là: “Hãy mặc áo mới cho cậu, đeo nhẫn vào tay cậu, và mở tiệc ăn mừng”. Người cha dường như không đếm xỉa gì đến những ngày thàng lêu bêu của người con. Nó đã phung phí tiền của, nó đã quên bẵng cha nó. Người cha không muốn nhắc đến những lỗi lầm ấy. Với ông, niềm vui lớn nhất là đứa con tưởng như đã chết nay đã trở về.

Thiên Chúa cũng yêu thương chúng ta như người cha trong bài dụ ngôn trên đây. Người yêu thương chúng ta ngay cả khi chúng ta quay gót làm ngơ. Người yêu thương chúng ta ngay cả khi chúng ta trở về với Người với những lỗi lầm vấp phạm của chúng ta. Trong từng giây từng phút, Thiên Chúa vẫn luôn dõi theo chúng ta và dìu dắt chúng ta trong mọi hoàn cảnh. Tuyệt đỉnh mạc khải của Chúa Giêsu về Thiên Chúa chính là cho phép chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha với tất cả tâm tình và trìu mến của một đứa con.

Chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha vì chúng ta tiếp nhận sự sống từ Người. Và từ nơi Thiên Chúa, chúng ta thấy được hướng đi cho cuộc sống. Chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha bởi vì chúng ta có thể nên giống Chúa Giêsu, Con Một của Người. Chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha cho nên chúng ta cũng được mời gọi để mọi người là anh em của chúng ta. Xin Chúa cho chúng ta được cảm nghiệm điều đó trong Mùa Chay Thánh này.

…Cầu nguyện

Lạy Thiên Chúa là Cha của con, biết bao lần con đã rời xa Chúa vì chối từ tình thương Chúa dành cho con. Con đang ở trong nhà Chúa nhưng đã có lúc con không cảm thấy đó là món quà, là hạnh phúc mà Cha đã ban cho con. Xin Cha cho con biết dừng lại và trở về cùng Cha, được được cha ôm ấp, vỗ về và yêu thương.

 
… Quyết tâm

Hôm nay tôi quyết tâm trở về với Chúa trong chiều sâu của tâm hồn, đến với bí tích hòa giải để được Chúa thứ tha.

Lm G . Võ tá Hoàng

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/030726.cfm