BÀI ĐỌC I: Is 49, 8-15

“Ta đã đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi phục hưng xứ sở”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Đây Chúa phán: “Trong thời thuận tiện, Ta đã nghe lời ngươi; trong ngày cứu độ, Ta đã cứu giúp ngươi; Ta đã gìn giữ ngươi và đã đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi phục hưng xứ sở, và thu hồi các tài sản bị phân tán, để ngươi nói với tù nhân rằng: ‘Các ngươi hãy ra’, và nói với những kẻ ở trong tối tăm rằng: ‘Các ngươi hãy ra ngoài sáng’. Họ được nuôi dưỡng trên các nẻo đường, và các đồi trọc sẽ trở thành đồng cỏ. Họ sẽ không còn đói khát nữa, gió nóng và mặt trời không làm khổ họ, vì Đấng thương xót họ sẽ là người hướng dẫn họ và đưa họ đến uống ở suối nước. Ta sẽ biến đổi tất cả các núi của Ta thành đường đi, và các lối đi của Ta sẽ được bồi đắp cho cao. Này đoàn người từ xa đến. Kìa những kẻ từ hướng bắc và hướng tây lại, và những người từ miền nam lên.

Trời hãy ca ngợi, đất hãy nhảy mừng, núi đồi hãy hân hoan chúc tụng! Vì Chúa đã an ủi dân Người và sẽ xót thương những người cùng khổ.

Nhưng Sion nói: ‘Chúa bỏ rơi tôi, Chúa đã quên tôi rồi’. Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã cưu mang ư ? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu”.   

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 144, 8-9. 13cd-14. 17-18

Đáp: Chúa là Đấng nhân ái và từ bi (c. 8a).

Xướng:

1) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giầu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa. – Đáp.

2) Chúa trung thành trong mọi lời Ngài phán, và thánh thiện trong mọi việc Ngài làm. Chúa nâng đỡ hết thảy những ai sa ngã, và cho mọi kẻ khòm lưng đứng thẳng lên. – Đáp.

3) Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ kêu cầu Ngài cách thành tâm. – Đáp.

Tin mừng: Ga 5, 17-30

17 Khi ấy, sau khi chữa lành một người bệnh trong ngày sa-bát, Đức Giê-su tuyên bố với người Do-thái rằng: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc.”

18 Bởi vậy, người Do-thái lại càng tìm cách giết Đức Giê-su, vì không những Người phá luật sa-bát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.

19 Đức Giê-su lên tiếng nói với họ rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy.

20 Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc.

21 Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý.

22 Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử, 23 để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha.

Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai người Con.

24 Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.

25 “Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.

26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy, 27 lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người.

28 Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con 29 và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.

30 “Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.”

Suy Niệm:

1. Công trình cứu độ không ngừng của Thiên Chúa

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mạnh mẽ tuyên bố: “Cho đến nay, Cha Ta vẫn làm việc, thì Ta cũng làm việc” (Ga 5,17). Câu nói này không chỉ là một lời biện minh cho hành động của Ngài trong ngày hưu lễ mà còn mặc khải về một chân lý sâu xa: Thiên Chúa không bao giờ ngừng nghỉ trong công trình yêu thương và cứu độ nhân loại.

Khi sáng tạo thế gian, Thiên Chúa đã đặt định ngày thứ bảy làm ngày hưu lễ, một ngày Người nghỉ ngơi sau công cuộc sáng tạo (St 2,2). Nhưng sự nghỉ ngơi của Thiên Chúa không có nghĩa là Người xa rời thế gian hay ngừng hoạt động, mà ngược lại, kể từ khi con người sa ngã, Thiên Chúa vẫn tiếp tục công trình cứu độ, không ngừng đồng hành với con người.

Chúa Giêsu – Đấng được Chúa Cha sai đến – chính là hiện thân hữu hình của tình yêu và sự quan phòng ấy. Ngài chính là Đấng thay mặt Chúa Cha để tiếp tục công trình cứu chuộc, bằng cách can thiệp vào thế gian ngay cả trong ngày hưu lễ, vì “công việc cứu độ là công việc của ngày hưu lễ”.

2. Cuộc đối đầu giữa Chúa Giêsu và người Do Thái

Bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay nối tiếp câu chuyện hôm qua, khi Chúa Giêsu chữa lành cho một người bại liệt đã 38 năm tại hồ Bếtsaiđa. Sự kiện ấy không chỉ là một phép lạ đơn thuần, mà còn mang một ý nghĩa sâu xa: nó loan báo về thời kỳ cứu độ của Thiên Chúa, thời điểm mà ân sủng vượt lên trên lề luật.

Thế nhưng, thay vì vui mừng vì một người đã được chữa lành, các nhà lãnh đạo Do Thái lại nhân cơ hội này để bắt bẻ và lên án Chúa Giêsu. Họ buộc tội Ngài vi phạm ngày hưu lễ, vì đã bảo người bại liệt vác chõng mà đi. Nhưng điều khiến họ căm phẫn hơn nữa chính là lời tuyên bố của Chúa Giêsu: “Cha Ta làm việc, thì Ta cũng làm việc” (Ga 5,17).

Họ hiểu rằng Chúa Giêsu không chỉ tự cho phép mình chữa bệnh trong ngày hưu lễ, mà còn tự đặt mình ngang hàng với Thiên Chúa. Đây chính là lý do sâu xa khiến họ tìm cách giết Ngài, vì theo luật Môsê, tự xưng là Con Thiên Chúa là một tội phạm thượng.

3. Quyền năng và sứ mạng của Chúa Con

Trước sự chống đối của người Do Thái, Chúa Giêsu không hề rút lại lời tuyên bố của mình, trái lại, Ngài còn khẳng định mạnh mẽ hơn về quyền năng và sứ mạng mà Chúa Cha đã trao phó cho Ngài.

Ngài có quyền tái sinh và ban sự sống: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Giờ đã đến – và chính là lúc này đây – khi những kẻ đã chết sẽ nghe tiếng Con Thiên Chúa, và ai nghe thì sẽ được sống” (Ga 5,25). Chúa Giêsu không chỉ chữa lành bệnh tật thể xác, mà còn có quyền năng phục hồi sự sống thiêng liêng cho những tâm hồn tội lỗi.

Ngài là Đấng xét xử: “Chúa Cha không xét xử ai cả, nhưng đã ban toàn quyền xét xử cho Chúa Con” (Ga 5,22). Chính Chúa Giêsu sẽ là thẩm phán vào ngày sau hết, và Ngài sẽ xét xử con người theo lòng tin và đời sống của họ. Nhưng hơn cả một vị thẩm phán, Ngài còn là Đấng cứu độ, luôn mở rộng vòng tay mời gọi con người trở về với lòng thương xót của Thiên Chúa.

Ngài xứng đáng được tôn vinh như Chúa Cha: Chúa Giêsu không hề tách rời khỏi Thiên Chúa Cha, nhưng luôn hiệp thông trọn vẹn với Người: “Ai không tôn kính Chúa Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha là Đấng đã sai Ngài” (Ga 5,23). Do đó, mọi hành động của Chúa Giêsu đều phản ánh ý muốn của Chúa Cha, và ai tin vào Ngài sẽ được thông phần vào sự sống đời đời.

4. Niềm hy vọng của người tín hữu

Lời tiên tri Isaia trong bài đọc I hôm nay là một lời an ủi lớn lao dành cho dân Chúa đang trong cảnh lưu đày: “Vào thời thuận tiện, Ta sẽ đáp lời ngươi; vào ngày cứu độ, Ta sẽ cứu giúp ngươi” (Is 49,8). Lời hứa này không chỉ dành riêng cho dân Israel thời bấy giờ, mà còn vang vọng đến mỗi người chúng ta hôm nay.

Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái của Người. Ngay cả khi chúng ta cảm thấy mình bị lãng quên, bị bỏ rơi, hay đang lâm vào những hoàn cảnh thử thách khó khăn, Chúa vẫn luôn hiện diện, vẫn luôn lắng nghe và đáp lời. Ngài nói: “Có phụ nữ nào quên đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đến con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49,15).

Vậy chúng ta hãy nhìn lại cuộc đời mình: có điều gì đang xiềng xích chúng ta? Có nỗi đau nào đang làm ta chán nản, thất vọng? Có tội lỗi nào đang khiến tâm hồn ta trở nên chai cứng? Nếu có, hãy để Chúa Giêsu giải phóng và chữa lành chúng ta.

Hôm nay là ngày cứu độ! Ngay bây giờ, Chúa đang mời gọi chúng ta lắng nghe tiếng Ngài và bước vào sự sống mới.

5. Lời nguyện kết thúc

Lạy Chúa Giêsu,

Chúng con tạ ơn Chúa vì tình yêu không ngừng nghỉ của Ngài. Tình yêu ấy vẫn đang tiếp tục cứu độ và tái sinh nhân loại mỗi ngày.

Xin giúp chúng con luôn biết tin tưởng vào Chúa, ngay cả khi đối diện với những thử thách và gian nan trong cuộc sống. Xin cho chúng con đừng bao giờ để mình chìm trong thất vọng hay bi quan, nhưng luôn biết nhìn lên Chúa với niềm cậy trông và phó thác.

Xin dạy chúng con biết noi gương Chúa, trở nên khí cụ của tình yêu và lòng thương xót, biết đem niềm vui và hy vọng đến cho những người chúng con gặp gỡ.

Lạy Chúa, con xin phó dâng cuộc đời con trong tay Ngài, vì con tin rằng Ngài luôn yêu thương và gìn giữ con, như lời Ngài đã hứa: “Ta đã khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta” (Is 49,16).

Amen.

Lm. Võ Tá Hoàng

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/031826.cfm