
BÀI ĐỌC I: Xh 12, 1-8. 11-14
“Những chỉ thị về bữa Tiệc Vượt qua”.
Trích sách Xuất Hành.
Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Môsê và Aaron ở đất Ai-cập rằng: Tháng này các ngươi phải kể là tháng đầu năm, tháng thứ nhất. Hãy nói với toàn thể cộng đồng con cái Israel rằng: “Mùng mười tháng này, ai nấy phải bắt một chiên con, mỗi gia đình, mỗi nhà một con. Nếu nhà ít người, không ăn hết một con chiên, thì phải mời người láng giềng đến nhà cho đủ số người để ăn một con chiên. Chiên đó không được có tật gì, phải là chiên đực, được một năm. Có bắt dê con cũng phải làm như thế. Vậy phải để dành cho đến ngày mười bốn tháng này, rồi vào lúc chập tối, toàn thể cộng đồng con cái Israel sẽ giết nó, lấy máu bôi lên khung cửa những nhà có ăn thịt chiên. Đêm ấy sẽ ăn thịt nướng với bánh không men và rau đắng. Phải ăn như thế này: Phải thắt lưng, chân đi dép, tay cầm gậy và ăn vội vã: vì đó là ngày Vượt Qua của Chúa. Đêm ấy Ta sẽ đi qua xứ Ai-cập, sẽ giết các con đầu lòng trong xứ Ai-cập, từ loài người cho đến súc vật, và Ta sẽ trừng phạt chư thần xứ Ai-cập: vì Ta là Chúa. Máu bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ là dấu hiệu; và khi thấy máu, Ta sẽ đi qua mà tha cho các ngươi, và các ngươi sẽ không bị tai ương tác hại khi Ta giáng hoạ trên xứ Ai-cập. Các ngươi hãy ghi nhớ ngày ấy, làm lễ tưởng niệm, và phải mừng ngày đó trọng thể kính Thiên Chúa. Các ngươi sẽ lập lễ này để mừng vĩnh viễn muôn đời”.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 115, 12-13. 15-16bc. 17-18
Đáp: Chén chúc tụng là sự thông hiệp Máu Chúa Kitô (x. 1 Cr 10, 16).
Xướng: 1) Tôi lấy gì dâng lại cho Chúa để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho tôi ? Tôi sẽ lãnh chén cứu độ, và tôi sẽ kêu cầu danh Chúa. – Đáp.
2) Trước mặt Chúa, thật là quý hoá cái chết của những bậc thánh nhân Ngài. Con là tôi tớ Ngài, con trai của nữ tỳ Ngài, Ngài đã bẽ gãy xiềng xích cho con. – Đáp.
3) Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài. – Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 11, 23-26
“Mỗi khi anh em ăn và uống, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.
Anh em thân mến, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã truyền lại cho anh em, là Chúa Giêsu trong đêm bị nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén, và phán: “Chén này là Tân ước trong Máu Ta; mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến”.
Đó là lời Chúa.
Tin mừng: Ga 13, 1-15
1 Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng.
2 Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giuđa Iscariô, con Simon, ý định nộp Người.
3 Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên Chúa.
4 Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, 5 rồi đổ nước vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.
6 Vậy Người đến chỗ Simon Phêrô, ông này thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư ?”
7 Chúa Giêsu đáp: “Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu”. 8 Phêrô thưa lại: “Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con”.
Chúa Giêsu bảo: “Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy”.
9 Phêrô liền thưa: “Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa”.
10 Chúa Giêsu nói: “Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu”.
11 Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới nói: “Không phải tất cả các con đều sạch đâu”.
12 Sau khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người nói: “Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng ? 13 Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy.
14 Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau.
15 Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con”.
Suy Niệm :
Sự khiêm nhường thẳm sâu và tình yêu vô tận của Đức Giêsu
Tình yêu của bạn có bị chao đảo khi bạn đối diện với những thất vọng và tổn thương cay đắng từ những người khác không? Khi giờ phút khiêm hạ của Đức Giêsu tới gần, Người bày tỏ cho các môn đệ về sự khiêm hạ sâu thẳm bao trùm tình yêu mà Người dành cho họ. Người hạ mình để thực hiện công việc của người tôi tớ, được dành cho những người tôi tớ – việc rửa những bàn chân hôi thối và dơ dá. Trong việc hạ mình để phục vụ các môn đệ, Đức Giêsu đã biết Người sẽ bị phản bội bởi một người trong số họ và biết rằng những người còn lại cũng sẽ bỏ rơi Người vì sự bất trung. Sự nhận thức như vậy có thể dễ dàng dẫn tới sự cay đắng và thù hận. Đức Giêsu đã nhìn sự tổn thương của sự phản bội và bất trung với sự khiêm hạ và tình yêu sâu thẳm.
Hãy để tình yêu Đức Kitô cai trị tâm hồn và những hành động của bạn
Đức Giêsu yêu thương các môn đệ cho đến cùng, thậm chí khi họ quên lãng và bỏ rơi Người. Chúa yêu thương mỗi người chúng ta một cách hào phóng và vô điều kiện. Tình yêu của Người có sức mạnh để giúp chúng ta tự do yêu thương và phục vụ người khác với lòng trắc ẩn và khiêm hạ giống như Đức Kitô. Thánh Phao lô tông đồ nói với chúng ta rằng ân huệ tình yêu của Đức Kitô đã đỗ vào lòng chúng ta qua Chúa Thánh Thần, Đấng ngự trong chúng ta (Rm 5,5 và 8,35-39). Tình yêu của Đức Kitô có làm chủ trong lòng, những tư tưởng và những hành động của bạn không?
Tình yêu của Đức Kitô chiến thắng tất cả và không bao giờ thất bại
Thánh Augustine Hippo (354-430 AD) trong bài giảng của ngài cho ngày thứ Năm tuần Thánh đã viết:
“Ngài có quyền hiến mạng sống của mình; trái lại, chúng ta không thể chọn cho mình thời gian để sống bao lâu, chúng ta chết cho dù chúng ta không muốn. Qua cái chết, Ngài đã tiêu diệt sự chết trong mình; chúng ta được giải thoát khỏi sự chết chỉ trong cái chết của Ngài. Thân xác của Ngài không thấy sự mục nát; còn thân xác của chúng ta sẽ thấy sự mục nát và chỉ được phục hồi ngang qua Ngài trong sự nguyên vẹn vào ngày tận thế. Ngài không cần sự giúp đỡ của chúng ta trong việc cứu rỗi chúng ta; không có Ngài chúng ta không thể làm được gì. Ngài ban mình cho chúng ta như cây nho với các cành nho; tách lìa Ngài chúng ta không thể sống được.
Sau hết, cho dù người ta có chết cho nhau, nhưng không vị tử đạo nào đã đổ máu mình ra để đem lại ơn tha thứ cho tội lỗi của anh em mình, vì Đức Kitô đã đem lại ơn tha thứ cho chúng ta. Trong cách này, Ngài đã ban cho chúng ta, không chỉ là gương mẫu để bắt chước, mà còn là lý do để vui mừng. Bởi vì, khi họ đổ máu mình ra cho anh em, các thánh tử đạo đã đem lại ‘cùng loại lương thực’ mà họ đã lãnh nhận từ bàn tiệc của Chúa. Thế thì chúng ta hãy yêu thương nhau như Đức Kitô đã yêu thương chúng ta và đã phó mình cho chúng ta”.
Lạy Chúa Giêsu, tình yêu của Chúa chiến thắng tất cả và không bao giờ thất bại. Xin giúp con yêu thương người khác một cách tự nguyện, với lòng trắc ẩn, nhân hậu, và quảng đại tự đáy lòng. Ở đâu có sự tổn thương, chớ gì con sẽ bày tỏ sự bình an hơn là sự xung đột.
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
nguồn : daminhtamhiep.net
* Daily Readings :