Tin Mừng hôm nay mở đầu bằng một câu nói khiến cả trời đất lặng đi: “Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến – giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.”

Đến cùng. Đó không phải là một tình yêu thoáng qua, không phải là một cảm xúc tạm thời, càng không phải là một lý tưởng mơ hồ. “Yêu đến cùng” có nghĩa là: yêu khi bị phản bội, yêu khi biết mình sắp bị nộp, yêu cả khi những người thân yêu nhất đang lẫn lộn, sợ hãi, hoặc… chẳng hiểu gì.

Và Đức Giêsu đã chọn một cách thật lạ để bày tỏ tình yêu ấy: Người cúi xuống, rửa chân cho các môn đệ. Thầy rửa chân cho trò. Chúa rửa chân cho người phàm. Đấng quyền năng cúi xuống trong thân phận của một đầy tớ.

Phêrô – đại diện cho nỗi bối rối của con người – đã thốt lên: “Thầy mà rửa chân cho con sao? Không đời nào con chịu đâu!” Anh chưa hiểu. Chúng ta cũng chưa hiểu. Vì tình yêu cúi mình, tình yêu phục vụ, tình yêu hy sinh là điều khó hiểu đối với trái tim còn đầy tính toán và tự cao.

Nhưng Chúa Giêsu vẫn kiên nhẫn. Người không giảng một bài thần học, không đưa ra một tuyên ngôn, chỉ làm một việc: lặng lẽ cúi xuống, đổ nước, rửa chân, và lau bằng chính khăn thắt lưng của mình.

Đức Bênêđictô XVI đã viết: “Hành động rửa chân là lời tuyên bố sống động rằng: quyền bính đích thực không phải là thống trị, mà là cúi mình để phục vụ. Thiên Chúa không cưỡng bức, nhưng yêu thương bằng cách hạ mình” (Đức Giêsu thành Nazareth).

Và khi Người đứng dậy, mặc áo lại, Người không ra lệnh, mà nhẹ nhàng mời gọi: “Nếu Thầy là Thầy, là Chúa, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương để anh em cũng làm như Thầy đã làm.”

Quí vị và các bạn thân mến, đây là linh đạo của Thứ Năm Tuần Thánh: linh đạo của phục vụ trong yêu thương. Chúng ta không được mời gọi để chỉ cảm động trong phút chốc, mà để sống một cuộc đời biết cúi xuống với nhau – trong gia đình, trong giáo xứ, trong cộng đoàn – không bằng lời hay ý đẹp, mà bằng hành động khiêm nhường và kiên nhẫn.

Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 608 nhấn mạnh: “Đức Giêsu đã tự hiến như ‘Con Chiên bị sát tế’ – trong một tình yêu tự nguyện, yêu đến cùng, yêu đến hiến mạng sống mình”.

Và đó cũng là điều Người tiếp tục làm nơi Thánh Thể – nơi Người không chỉ rửa chân chúng ta, mà nuôi chúng ta bằng chính thân mình. Yêu đến cùng – nghĩa là: không giữ lại điều gì cho bản thân.

Quí vị và các bạn thân mến, Tuần Thánh không chỉ để chiêm ngắm tình yêu Chúa, mà để học lấy tình yêu ấy mà sống: dám cúi mình xuống. Dám phục vụ. Dám yêu thương đến cùng. Không phải ai trong chúng ta cũng rửa chân cho người khác bằng nghĩa đen, nhưng mỗi người đều có những đôi chân cần chạm đến – là người già trong nhà, là con cái trong tổ ấm, là những ai tổn thương bên cạnh ta.

Đừng chờ hiểu rồi mới yêu. Cứ cúi xuống mà yêu – như Thầy đã làm.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa không ngại cúi xuống rửa chân con, xin dạy con biết cúi xuống với anh em. Cho con một tình yêu không cần đền đáp, một trái tim dám yêu đến cùng, và một đời sống phản chiếu ánh sáng Thánh Thể. Xin cho con đừng kiêu ngạo để từ chối ơn Chúa, nhưng biết mở lòng ra đón lấy tình yêu tự hạ của Người. Amen.

Lm.Cao Nhất Huy

Nguồn: giaophanphucuong.org