Bài đọc 1: Cv 3,1-10

1 Một hôm, ông Phê-rô và ông Gio-an lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín. 2 Khi ấy, người ta khiêng đến một người què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp, để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí. 3 Vừa thấy ông Phê-rô và ông Gio-an sắp vào Đền Thờ, anh liền xin bố thí. 4 Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông Phê-rô nói: “Anh nhìn chúng tôi đây!” 5Anh ta chăm chú nhìn hai ông, tưởng rằng sẽ được cái gì. 6 Bấy giờ ông Phê-rô nói: “Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi!” 7 Rồi ông nắm chặt lấy tay mặt anh, kéo anh chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá của anh trở nên cứng cáp. 8 Anh đứng phắt dậy, đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca tụng Thiên Chúa. 9 Toàn dân thấy anh đi lại và ca tụng Thiên Chúa. 10Và khi nhận ra anh chính là người vẫn ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp Đền Thờ, họ kinh ngạc sững sờ về sự việc mới xảy đến cho anh.

Tin mừng: Lc 24,13-35

13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.”

19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.

20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.

22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.

24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.”

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.”

Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.

32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.”

35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Suy Niệm:

THIÊN CHÚA TỎ LỘ CHÍNH MÌNH

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. (Lc 24:13–16)

Tại sao hai môn đệ này không nhận ra Chúa Giêsu khi Ngài hiện ra với họ vào Chúa Nhật Phục Sinh? Sáng hôm đó, như Luca thuật lại (Lc 24,1–12), Maria Mađalêna, Gioan, Maria, mẹ của Giacôbê và những môn đệ khác không được nêu tên, đã thấy ngôi mộ trống không. Trong khi họ ở đó, “hai người đàn ông y phục sáng chói, đứng bên họ” loan báo rằng Chúa Giêsu đã sống lại. Khi các phụ nữ kể lại câu chuyện của họ cho các môn đệ khác, câu chuyện bị xem “dường như vô lý, và họ không tin họ.” Điều đáng ngạc nhiên là, đối với một số môn đệ, sự Phục Sinh của Chúa Giêsu không ngay lập tức là lý do để vui mừng, mà là lý do cho sự không chắc chắn và đáng buồn thay còn là sự hoài nghi.

Tin mừng hôm nay thuật lại những gì đã xảy ra sau đó trong ngày khi hai môn đệ, những người đã nghe lời chứng của các phụ nữ, đã đi bộ bảy dặm từ Giêrusalem đến Emmau. Trong Tin mừng Gioan, khi Chúa Giêsu hiện ra với Maria Mađalêna, bà đã không nhận ra Ngài cho đến khi Ngài gọi tên bà, “Maria!” (Ga 20,16). Bằng cách gọi tên bà, Chúa Giêsu không chỉ cho thấy rằng Ngài biết bà mà còn bày tỏ sự hiện diện phục sinh cho bà.

Khi Chúa Giêsu hiện ra với hai môn đệ đang đi bộ đến Emmau, Ngài đã bày tỏ chính mình theo một cách khác. Ngài đi cùng họ, để cho họ bày tỏ sự bối rối và thậm chí nghi ngờ của họ, và sau đó giải thích Kinh Thánh cho họ, bắt đầu từ Môsê, để họ hiểu Kinh Thánh chỉ về Ngài như là Đấng Mêsia.

Vậy trở lại câu hỏi ban đầu của chúng ta: Tại sao mắt của hai môn đệ này lại không nhận ra Chúa Giêsu khi Ngài hiện ra với họ? Bởi vì đức tin vào sự Phục Sinh không chỉ đến từ việc nhìn thấy bằng mắt thường; nó đến từ việc nghe và hiểu Lời Chúa, điều mở lòng chúng ta ra để tin. Chúa Giêsu đã rao giảng Tin mừng cho hai môn đệ này, và nhờ lời rao giảng đó, họ đã tin.

Câu chuyện về Emmau không chỉ thuật lại cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô phục sinh mà còn đưa ra một khuôn mẫu cho cuộc gặp gỡ của chính chúng ta với Ngài trong Thánh Lễ. Trước hết, Lời Chúa được đọc và rao giảng. Sau đó, bánh và rượu được thánh hiến thành Mình và Máu của Chúa Giêsu, mà chúng ta sẽ rước lấy. Trong câu chuyện về Emmau, lời rao giảng của Chúa Giêsu đã khơi dậy đức tin nơi các môn đệ này. Khi họ đã hiểu và tin, Chúa Giêsu “cầm lấy bánh, chúc tụng, bẻ ra, rồi trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Ngài, nhưng Ngài liền biến mất khỏi tầm mắt họ” (Lc 24,30-31). Trong việc bẻ bánh này, họ đã nhận ra Ngài. Chúa Giêsu đã ban cho họ đức tin qua Lời Chúa và nuôi dưỡng đức tin đó bằng Bí tích Thánh Thể.

Tại sao Chúa Giêsu lại biến mất vào lúc đó? Vì giờ đây Ngài ngự trong tâm hồn họ, một sự hiện diện được duy trì mỗi khi chúng ta rước Ngài trong Thánh Thể, sự hiện diện chân thật của Ngài đi vào chính trái tim và cuộc sống của chúng ta. Sự hiện diện thể xác của Ngài không còn cần thiết đối với họ nữa; giờ đây họ mang Ngài trong lòng. Lời Chúa gieo rắc đức tin, chuẩn bị tâm hồn chúng ta, và Thánh Thể đưa chúng ta vào sự hiệp thông mật thiết với Chúa, Đấng ngự trong chúng ta.

Hôm nay, hãy suy gẫm về cách chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu trong Thánh Lễ. Trong Thánh Lễ, Chúa Giêsu hiện ra với chúng ta theo đúng cách chúng ta cần Ngài, qua Lời và Bí tích. Khi chúng ta lắng nghe Lời Chúa, nội tâm hóa Lời Chúa, và để Lời Chúa khơi dậy đức tin mảnh mẽ hơn trong trái tim mình, chúng ta đã thực sự gặp gỡ Chúa. Khi chúng ta quỳ trước Thánh Thể và rước Ngài trong Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện với chúng ta một cách mật thiết hơn cả khi Ngài hiện diện bằng xương bằng thịt trước mặt chúng ta. Khi được rước lễ, chúng ta được ban ơn lành vô cùng quí giá, vì qua hồng ân này, Chúa Giêsu bước vào và biến linh hồn chúng ta thành thánh điện của Ngài.

Lạy Chúa, Chúa thật sự đến với chúng con mỗi khi chúng con tham dự Thánh Lễ. Xin Chúa giúp con biến việc tham dự Thánh Lễ thành sự phản chiếu cuộc gặp gỡ của hai môn đệ trên đường đến Emmau. Xin mở mang tâm trí con để đón nhận ơn đức tin khi con nghe Lời Chúa được công bố và rao giảng. Với đức tin, xin cho con được đón nhận Chúa qua Thánh Thể, để tâm hồn con trở thành nơi thánh thiêng mà sự hiện diện phục sinh của Chúa ngự trị. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.

Linh mục. Gioan Lê Quang Tuyến

nguồn: giaophanphucuong.org

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/040826.cfm