Thứ Năm Tuần XIX TN.13.08.26

Readings today :

https://bible.usccb.org/bible/readings/081326.cfm

Bài đọc 1: Ed 12,1-12

Hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng.

Bài trích sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.

1 Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: 2 Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn. 3 Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng. May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn. 4 Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng. Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày. 5 Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra. 6 Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.

7 Tôi đã làm y như lệnh Đức Chúa truyền cho tôi. Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường. Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.

8 Sáng hôm sau, có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: 9 “Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi: ‘Ông làm gì thế’ sao? 10Ngươi hãy nói với chúng: ‘Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành. 11 Ngươi hãy nói: Tôi là điềm báo cho các ông. Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy. Họ sẽ phải đi tù, đi đày. 12 Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua. Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở.’”

Đáp ca: Tv 77,56-57.58-59.61-62

Đ. Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm.

56Cha ông ta đã từng thử thách, phản lại Chúa Chí Tôn,
lệnh Người đã ban truyền, họ chẳng tuân chẳng giữ.
57Họ xa lìa, phản bội, chẳng khác gì cha ông,
luôn tráo trở thất thường như cánh cung sai chạy.

Đ. Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm.

58Họ lập đàn thờ quấy mà trêu giận Chúa Trời,
lại tôn sùng ngẫu tượng khiến Chúa phải ghen tương.
59Nghe thấy thế, Người nổi cơn thịnh nộ,
quyết tình ruồng rẫy Ít-ra-en.

Đ. Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm.

61Hòm Bia thánh tượng trưng uy quyền vinh quang Chúa,
Người cũng để tay thù chiếm đoạt mang đi.
62Quá bất bình với dân được chọn làm gia sản
Người phó mặc họ cho lưỡi gươm hung tàn.

Đ. Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm.

Tung hô Tin Mừng: Tv 118,135

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên tôi tớ Chúa,
thánh chỉ Ngài, xin dạy bề tôi. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 18,21 – 19,1

Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

 18 21 Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Ngài, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải đến bảy lần không ?” 22 Đức Giê-su đáp : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.

23 “Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y, vợ con y, cùng tất cả tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống lạy lục : ‘Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.’ 27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : ‘Trả nợ cho tao !’ 29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống van xin : ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ 30 Nhưng y không chịu, cứ đi tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo : ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao ?’ 34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

19 1 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.

Suy niệm

THA ĐẾN BẢY MƯƠI LẦN BẢY!

Theo ngôn ngữ Kinh Thánh, số 7 là con số diễn tả sự hoàn hảo. Khi con số 7 được lặp lại nhiều lần, ý nghĩa ấy càng được nhấn mạnh. Với ý nghĩa đó, khi Đức Giêsu nói: “Không phải bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy”, Người muốn dạy rằng: hãy tha thứ luôn luôn và tha thứ mãi mãi.

Dưới cái nhìn của người đời, không có gì mang tính tuyệt đối, nhất là sự tha thứ. Người ta có quảng đại chăng nữa thì cũng đến ba lần, “quá tam ba bận”, hay đến một giới hạn nào đó. Nhưng với đức tin, người đi theo Chúa phải biết tha thứ cho anh em mình không giới hạn.

Người môn đệ phải thực hiện điều ấy, bởi chính mình đã được Chúa tha thứ không giới hạn. Con người được cứu độ nhờ ơn Chúa thứ tha, bởi vì: “Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được.” Câu chuyện Đức Giêsu kể sau lời dạy về sự tha thứ nói lên điều ấy. Chỉ tiếc thay, con người khi được ông chủ là Thiên Chúa tha bổng hết mọi món nợ, nhưng đến lượt mình lại không chịu tha cho anh em, dù món nợ chẳng là bao. Chúa cũng cảnh báo rằng những ai sống như thế thì cũng sẽ chẳng được Người thứ tha.

Lời tha thứ rất đẹp và nói về tha thứ thì rất dễ, nhưng kinh nghiệm bản thân mỗi người đều cho thấy tha thứ lại chẳng dễ thực hiện. Có những người tự nhủ rằng: “Sống để bụng, chết đem đi” còn hơn phải tha thứ. Muốn tha thứ cho người khác, mỗi người cần nhận ra sự quảng đại của Thiên Chúa, Đấng luôn tha thứ cho con người yếu đuối và tội lỗi. Chỉ khi cảm nghiệm mình được Chúa thứ tha, người ta mới có thể sống sự thứ tha mà Người truyền dạy.

Nếu theo đạo là hành trình bước theo Chúa để lãnh nhận ơn tha thứ hầu được hưởng ơn cứu độ, thì đời sống đạo của mỗi người tín hữu phải sống thứ tha cho nhau, để minh chứng cho bản chất của đạo Chúa; và hoa trái của đời sống ấy được diễn tả qua sự thứ tha.

Chứng Nhân