KHIÊM NHƯỜNG ĐỨNG LÊN
Khi Tình Yêu Mạnh Hơn Sự Chết
Giữa đời giông tố lao xao,
Có người lặng lẽ bước vào yêu thương.
Khiêm nhường chẳng nói phô trương,
Mà trong thầm lặng mở đường hiến dâng.
Có khi chỉ một bước chân,
Mà vang cả một chứng nhân giữa đời.
Giữa nơi tăm tối đầy vơi,
Một người đứng dậy cho người được an.
Auschwitz lạnh lẽo kinh hoàng,
Con người thành số, tan hoang phận người.
Tử thần gọi giữa tiếng cười,
Mười người chịu chết, một đời cách ly.
Gajowniczek khóc thầm thì,
Vợ con còn đó, biết gì ngày mai?
Bỗng từ hàng ngũ tù đày,
Một người bước tới, nhận thay án mình.
Kolbe chẳng nói công trình,
Chẳng khoe chức phẩm, chẳng trình công lao.
Chỉ rằng: “Tôi là linh mục,
Xin cho tôi chết thế vào người kia.”
Một câu đơn sơ thiết tha,
Mà rung chuyển cả hồn ma ngục tù.
Tình yêu chẳng nói lời ru,
Mà đem chính mạng sống bù cho nhau.
Hai tuần đói khát dài lâu,
Ngài còn cầu nguyện, còn trao tình người.
Khi thân xác chẳng còn hơi,
Mũi kim độc kết một đời hiến dâng.
Nhưng đâu phải chết là xong,
Tình yêu vẫn sống giữa dòng thế gian.
Ngày mai được mở cho người,
Nhờ người dám mất một đời vì yêu.
“Yêu nhau như Thầy đã yêu”,
Lời kia nghe mãi, nhưng nào dễ đâu.
Yêu người hiểu được lòng nhau,
Chưa là khó nhất, dễ đâu mà làm.
Khó là yêu kẻ chẳng màng,
Khó là tha thứ khi mang thương lòng.
Khó là nhường bước, nhịn lời,
Khó là chịu thiệt mà cười bình an.
Thầy yêu cho đến tận cùng,
Yêu người phản bội, yêu cùng kẻ đau.
Trên cây thập giá nhiệm mầu,
Thầy còn tha thứ cho nhau lỗi lầm.
Tình yêu chẳng hỏi: “Đáng không?”
Chỉ vì Thiên Chúa đã mong cứu người.
Tình yêu chẳng tính hơn người,
Chẳng đem công trạng đổi lời biết ơn.
Kolbe cũng chẳng phải đá đồng,
Cũng mang yếu đuối, cũng mong ân Ngài.
Nên thánh chẳng phải không sai,
Mà khi vấp ngã biết quay trở về.
Khiêm nhường chẳng phải não nề,
Chẳng là cúi mặt nói “hề chẳng hay”.
Khiêm nhường là biết mình sai,
Biết xin lỗi, biết dang tay nhận mình.
Biết rằng sức chẳng tự mình,
Một thân yếu đuối cần tình Chúa thương.
Khiêm nhường mở lối yêu thương,
Cho ta đứng dậy giữa đường ngã đau.
Kiêu căng sợ mất tiếng nhau,
Khiêm nhường chẳng sợ cúi đầu nhận sai.
Kiêu căng muốn thắng mọi bài,
Khiêm nhường biết nhường một vài lời thôi.
Kiêu căng muốn được người đời,
Khiêm nhường phục vụ chẳng đòi người khen.
Kiêu căng muốn được gọi tên,
Khiêm nhường làm việc không cần ai hay.
Có người vì một lời cay,
Mà ôm giận dữ tháng ngày chẳng nguôi.
Có người chỉ một tiếng cười,
Mà mang tự ái suốt đời trong tim.
Có người làm việc âm thầm,
Chỉ mong được nhận một phần tiếng vang.
Có người nhân danh đạo vàng,
Mà quên thương xót, chỉ mang xét người.
Chúa đâu gọi thế, Chúa ơi,
Ngài mong ta biết nhìn người như ta.
Biết mình yếu đuối trong nhà,
Thì thương yếu đuối của ta giữa đời.
Đừng chờ đại sự xa vời,
Mà quên việc nhỏ Chúa thời trao ban.
Một câu nhẫn nhịn dịu dàng,
Một lần tha thứ, một bàn tay nâng.
Một người cô độc rất cần,
Một lời tử tế cũng phần cứu nhau.
Một người đang khóc vì đau,
Chỉ cần ngồi cạnh, chẳng cần nói chi.
Một người lầm lỗi quay đi,
Nếu ta đừng ném đá thì người hồi sinh.
Một người thất vọng niềm tin,
Nếu ta nâng dậy, bình minh sẽ về.
Chúa không đòi hỏi chúng ta,
Phải thay đổi cả sơn hà thế gian.
Ngài trao một người bên ta,
Để ta yêu họ bằng tình của Ngài.
Một người cha mẹ tóc phai,
Một người vợ yếu, một người chồng đau.
Một người con trẻ u sầu,
Một người anh chị đã lâu cách lòng.
Chỉ cần ta bước một bước,
Về nơi tha thứ, về cùng yêu thương.
Một bước ra khỏi vấn vương,
Một bước ra khỏi con đường tự kiêu.
Một bước thôi, chẳng bao nhiêu,
Mà đưa ánh sáng vào chiều tối tăm.
Một bước từ bỏ hờn căm,
Một bước mở cửa âm thầm thứ tha.
Thánh Kolbe đã bước ra,
Không vì muốn được người ta ngợi mình.
Ngài đi để cứu một người,
Để cho một mái gia đình còn nhau.
Người tù chẳng có quyền đâu,
Nhưng còn tự do nhiệm mầu trong tim.
Tự do chẳng phải kiếm tìm,
Muốn làm gì cũng mặc mình thế thôi.
Tự do cao quý trong đời:
Là khi chọn thiện giữa lời hận căm.
Không cho sự dữ âm thầm,
Biến mình thành kẻ giống tầm kẻ gian.
Kẻ thù có thể làm đau,
Nhưng ta chẳng để hận thù làm ta.
Người đời có thể nói xa,
Ta không đáp trả bằng làn độc ngôn.
Ai làm ta phải đau hơn,
Ta càng xin Chúa giữ hồn bình an.
Ai gieo cay đắng phũ phàng,
Ta không gieo lại trái vàng đắng cay.
Đó là tử đạo từng ngày,
Không cần đổ máu, chỉ thay lòng mình.
Chết đi một chút tự tình,
Để cho Đức Kitô hiển vinh trong lòng.
Thánh Thể là chính tình yêu,
Mình Thầy bẻ lại cho nhiều người ăn.
Máu Thầy đổ xuống trần gian,
Vì yêu nhân thế chẳng toan tính gì.
Rước Thầy mà chẳng sẻ chia,
Rước tình thương ấy mà lìa thứ tha.
Rước Đấng cúi xuống vì ta,
Mà còn hơn thiệt, còn xa phục người.
Thì đâu hiểu được tình Người,
Đâu là Thánh Thể, đâu đời Kitô.
Bánh kia được bẻ trao cho,
Đời ta cũng phải biết cho cuộc đời.
Maria một đời “xin vâng”,
Không cần vang tiếng, chẳng cần huy hoàng.
Từ khi nhận lấy lời vàng,
Mẹ đem cả cuộc đời dâng cho Cha.
Nazareth đến Can-na,
Bethlehem, Ai Cập, rồi qua thập hình.
Mẹ luôn giữ một tâm tình:
Xin vâng trong mọi hành trình gian nan.
Một đời từ những tiếng “vâng”,
Nhỏ thôi mà kết thành tầng hiến dâng.
Ta không cần đợi phi thường,
Hôm nay xin vâng con đường Chúa trao.
Vâng trong bổn phận hôm nao,
Vâng khi tha thứ, vâng vào phục sinh.
Vâng khi nhận lỗi thật tình,
Vâng khi chẳng được ai nhìn công lao.
Rồi khi Chúa gọi bước cao,
Tâm hồn đã tập bước vào yêu thương.
Những hy sinh nhỏ trên đường,
Đã thành sức mạnh phi thường trong ta.
Xin đừng chỉ hỏi: “Tôi làm
Được bao nhiêu việc?” giữa hàng thế nhân.
Hãy hỏi: “Con đã vì ân,
Đem lại hy vọng cho trần gian chưa?”
Xin cho con biết lọc lừa,
Quăng đi ích kỷ, thưa thưa tự kiêu.
Biết yêu như Chúa đã yêu,
Biết nhường một bước, biết điều thứ tha.
Cho con vững bước đường xa,
Cúi đầu trước Chúa, ngẩng ra giữa đời.
Nguyện xin ơn Thánh chan hòa,
Cho con khiêm nhường vững bước đứng lên!
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)