
Ngay Cả Nếu Đó Chỉ Là Một Đốm Sáng Nhỏ, Chúa Kitô Vẫn Ở Đó
Đôi khi người ta xem việc Chúa Giêsu Đến Lần Thứ Hai như chuyện hài hước. Như một tấm dán trên xe có câu: “Chúa Giêsu sắp đến. Hãy tỏ ra bận rộn đi!!” Dĩ nhiên, đó chỉ là câu nói đùa, nhưng đặt tất cả chuyện hài hước qua một bên, một số các bài đọc trong Thánh Lễ của Mùa Vọng lại mang âm điệu u ám, ảm đạm về việc trở lại của Người. Chẳng hạn, chúng ta thấy trong Tin Mừng theo Thánh Luca, chương 21, những gian nan thử thách sẽ xảy ra trước khi Chúa Giêsu trở lại trong vinh quang. Không chỉ mặt trời, mặt trăng, các vì sao và các quốc gia xao xuyến sợ hãi bởi tiếng thét gào của biển cả, nhưng con người thực sự sẽ chết vì khiếp sợ khi họ mong đợi những gì sắp xảy đến cho thế giới (Ga 21,25-28).
Người Sẽ Đến trong Vinh Quang. Chúa Giêsu thực sự đang đến và Người đang yêu cầu chúng ta hãy canh thức, “hãy tỉnh thức”(Lc 21,36). Người nói “các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển” (Lc 21,26). Nhưng Chúa Giêsu yêu cầu những người đi theo Người phải tiếp cận những gì chắc chắn sẽ xảy ra là một thời điểm hết sức khiếp sợ như thế nào? Nhưng dường như ngược đời, lúc đó, Người muốn thấy chúng ta chờ đợi trong niềm vui thầm lặng, bình an. Người yêu cầu rằng chúng ta hãy chờ đợi trong hy vọng, rằng chúng ta “hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên”(Lc 21,28). Chúa Giêsu nói: Con Người có thể đến trễ vào giữa đêm hoặc trễ hơn sau nửa đêm, ngay cả lúc gà gáy vào buổi sáng. Người có thể đến sau một đêm tối rất dài. Tuy nhiên, Thánh Kinh bảo đảm với chúng ta rằng Con Người không chỉ sẽ đến, nhưng Người sẽ đến “với đầy quyền năng và vinh quang” (Lc 21,27).
Mọi điều ấy nghe thì thật tốt đẹp, chúng ta có thể nghĩ như thế. Nhưng còn thực tại “ở đây và lúc này” thì sao? Khi chúng ta không thấy những “dấu lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao”, những dấu hiệu loan báo ngày Chúa Giêsu trở lại, nhưng chính thế giới nhỏ bé của riêng ta lại đang rung chuyển (Lc 21,25)? Khi chúng ta ở trong bóng tối của riêng mình, rơi vào nỗi sợ hãi, gia đình chúng ta đang rối ren hoặc sức khoẻ của chúng ta bị đang đe doạ hoặc thế giới nội tâm của chúng ta đang hỗn loạn, và chúng ta cảm thấy Con Người không ở cùng chúng ta – chúng ta đang chờ đợi trong đêm tối, còn Người dường như chẳng ở gần? Những lúc như thế thì sao?
Những thời khắc đó là một phần của đời sống thiêng liêng, cho dẫu khó có thể chấp nhận. Nhưng trong những lúc bất ổn như thế, Chúa Giêsu đang ở cùng chúng ta và chúng ta chờ đợi Người tỏ lộ sự hiện diện của Người cho chúng ta.
Một Đốm Sáng Nhỏ. Tại sao điều này thích hợp, có ý nghĩa trong Mùa Vọng? Bởi vì các mùa của lịch phụng vụ của chúng ta phản ảnh các mùa của đời sống thiêng liêng của chúng ta, và mùa Vọng là một mùa của sự chờ đợi. Bạn hãy suy nghĩ về một điều thậm chí đơn giản như màu áo của linh mục mặc trong Thánh Lễ suốt Mùa Vọng. Những phẩm phục màu tím đậm này có ý nghĩa rằng chúng ta ở trong thời kỳ sám hối và chuẩn bị – của sự chờ đợi. Tuy nhiên, màu trang trọng đó cũng chỉ ra rằng, đối với mỗi người chúng ta, tuỳ thuộc vào đời sống thiêng liêng của chúng ta đang ở đâu, sự chờ đợi sẽ thường thấy như một đêm tối của linh hồn. Chúng ta cảm thấy như thể mình đang ở giữa đêm đen và không tìm thấy ánh sáng nào. Mỗi một người trong chúng ta đều đã trải qua một khoảnh khắc hay một giai đoạn kéo dài khi chúng ta cảm thấy lạc đường trong đêm tối, và ánh sáng của Chúa Kitô dường như rất xa vời. Và như thế trong suốt Mùa Vọng này, Giáo Hội giúp chúng ta suy niệm về kinh nghiệm thiêng liêng mà chúng ta biết rất rõ: canh thức và chờ đợi trong đêm tăm tối.
Tuy nhiên chúng ta đến nhà thờ để tuyên xưng đức tin cũng như niềm hy vọng của chúng ta, và niềm hy vọng mà chúng ta tuyên xưng là thực tại rằng Chúa Kitô thực sự đang đến – rằng Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta, rằng Người đang hiện diện và rằng thậm chí trong những đêm tăm tối nhất, vẫn có một đốm sáng nhỏ tỏa ra từ một ngôi sao trên bầu trời giữa đêm khuya. Khi chúng ta thắp sáng ngọn nến màu tím đậm Mùa Vọng, ngọn lửa nhỏ chập chờn này báo hiệu chính niềm hy vọng nhỏ bé chập chờn của chúng ta, ngay cả trong đêm tăm tối nhất của chúng ta. Bởi vì chúng ta biết rằng Chúa Kitô luôn luôn ở với chúng ta, ngay cả nếu chúng ta không thể cảm nhận được sự hiện diện của Người.
Trong đêm tăm tối đó, Chúng ta có thể hỏi, như nhà văn Victor Hugo hỏi trong tác phẩm Les Misérables (Những người khốn khổ): Liệu tương lai có bao giờ đến không? … Chúng ta có nên tiếp tục ngước lên chăng? Liệu ánh sáng mà chúng ta có thể nhìn thấy trên bầu trời có phải là một trong những ánh sáng sẽ sớm bị lịm tắt không? Lý tưởng thật đáng sợ khi chiêm ngắm, lạc mất trong sâu thẳm, nhỏ bé, cô đơn, chỉ là một đốm sáng tí hon, tỏa sáng nhưng bị đe dọa từ mọi phía bởi bóng tối đang bao quanh nó; dẫu vậy nó cũng chẳng nguy hiểm hơn một ngôi sao nằm trong hàm của những đám mây.
Khi chúng ta chịu đựng, trải qua những điều giống như một khoảng tối đen vô tận, chúng ta có thể chắc chắn rằng bóng tối sẽ không nuốt chửng chúng ta. Có một đốm sáng nhỏ nhưng đầy sức mạnh và năng lượng, và vì thế chúng ta tin tưởng, tín thác.
Thiên Chúa Ẩn Mình. Khi chúng ta đến nhà thờ để tuyên xưng đức tin của chúng ta vào một đốm sáng nhỏ bé ấy, chúng ta bám vào sự thật là những hàm của đêm tối sẽ không đóng lại trên đốm sáng đó. Tuy nhiên, như ngôn sứ Isaia nói: “Ngài (Thiên Chúa) đã ngoảnh mặt không nhìn đến chúng con” (Is 64,6).
Đôi khi chúng ta cảm thấy như thế trong đêm tăm tối của chúng ta: Thiên Chúa đã ẩn mặt khỏi chúng ta. Nhưng hãy xem phản ứng của những đứa trẻ chơi trò ‘peekeboo (ú òa)’. Các nhà tâm lý trẻ con nói với chúng ta rằng trẻ con phản ứng quá mạnh như thế với trò chơi này bởi vì khi chúng ta che mặt đi, đứa trẻ nghĩ rằng chúng ta hoàn toàn đi khỏi, rằng chúng ta thực sự đã biến mất. Khi chúng ta hiện mặt lại, đứa trẻ sáng bừng lên bởi vì Mẹ hay Ba lại hiện diện trở lại.
Khi chúng ta cảm thấy như thể Thiên Chúa đã ẩn mặt – rằng điều gì đó đã che khuất dung nhan Thiên Chúa – chúng ta bắt đầu cảm thấy rằng Người không còn hiện diện nữa. Nhưng chúng ta biết điều mà trẻ con không biết: Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã không rời đi khỏi, không biến mất, rằng Người chỉ ở phía bên kia chướng ngại, ẩn mặt, khuất tầm nhìn nhưng vẫn hiện diện trọn vẹn với chúng ta. Chúng ta không phải là trẻ con trong đời sống thiêng liêng; chúng ta không chơi trò peekaboo (ú òa) với Thiên Chúa. Chúng ta đến nhà thờ để tuyên xưng rằng cho dẫu khuôn mặt của Thiên Chúa đôi khi bị che khuất, nhưng Thiên Chúa luôn trung tín, Người luôn hiện diện và Chúa Kitô sẽ trở lại. Ánh sáng của Chúa Kitô sẽ đến trần gian. Thánh vịnh 23 công bố:
“Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi” (Tv 23,1-3).
Thích thú biết bao, chúng ta có thể bị cám dỗ nghĩ như thế. Nghe có vẻ như Thánh vịnh gia đang có một ngày rất tốt đẹp. Nhưng thực sự, nếu bạn đọc thánh vịnh cách cẩn thận, thì người này đang trải qua đêm đen tăm tối. Ông nói: “Dù con đi qua thung lũng của bóng tử thần” (Tv 23,4). Thung lũng âm u của cái chết. Thánh vịnh gia đang trải qua đêm tối của tâm hồn. Nhưng rồi ông nói:
“Con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ con … Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời”(Tv 23,4).
Con người đáng thương này đang đi qua một thung lũng tối tăm, nhưng ông biết rằng lòng nhân hậu và tình thương xót đang theo sau, đang đồng hành với ông. Một bản dịch nói: “Lòng nhân hậu và tình thương (Chúa) ấp ủ tôi”. Ông nói với chúng ta: “Lòng nhân hậu và tình thương (Chúa) đang đến sau tôi. Tôi biết rằng bây giờ tôi đang ở trong đêm tối, nhưng lòng nhân hậu và tình thương đang tới!”
Chờ Đợi trong Bóng Tối với Lòng Tin. Đây là điều chúng ta tuyên xưng khi chúng ta đến nhà thờ. Trong Mùa Vọng, một cách biểu tượng, chúng ta ngồi lại như một cộng đoàn trong đêm tăm tối. Chúng ta ngồi với nhau trong bóng tối và chờ đợi với sự kiên nhẫn, cũng như với niềm hy vọng, biết rằng Chúa Kitô đang đến.
Cuộc rước đầu lễ khi linh mục bước xuống đi vào lối giữa lúc bắt đầu Thánh Lễ không chỉ là một nghi thức dễ chịu mà chúng ta thấy khi hát thánh ca nhập lễ. Điều đó biểu tượng Chúa Kitô bước đi giữa dân Người. Thậm chí trước khi bạn thưa một lời nào trong phụng vụ, bạn đã làm một lời tuyên xưng. Bằng việc đứng lên khi linh mục tiến lên bàn thờ, linh mục đại diện Chúa Kitô đang đi ngang qua, bạn công bố rằng bạn tin Chúa Kitô đang bước đi bên cạnh bạn.
Ngay cả nếu dung nhan Thiên Chúa bị che khuất bây giờ, chúng ta hãy theo dõi và chờ đợi, nhưng chúng ta chờ đợi với sự kiên nhẫn và với niềm hy vọng, biết rằng ánh sáng của Chúa Kitô sẽ chiếu sáng rực rỡ và rằng lòng nhân hậu và tình thương sẽ theo chúng ta mọi ngày suốt cả cuộc đời.
Suy Niệm Các Câu Hỏi
1. Ngay cả khi bạn đang đi qua một đêm tăm tối. Thiên Chúa vẫn đang hiện diện. Người chưa bao giờ lìa bỏ bạn. Hôm nay hãy suy gẫm một khía cạnh về sự hiện diện và lòng trung thành của Người, trích từ Thánh Vịnh 23. Có phải Người đang hướng dẫn bạn tới dòng nước nghỉ ngơi không? Hay có phải Người đang hiện diện bên bạn không? Hãy dành chút thời gian suy gẫm, đắm chìm vào câu Kinh Thánh đang nói với bạn.
2. Chúng ta cảm nghiệm Mùa Vọng với tư cách là một cộng đoàn Giáo hội, cùng nhau chờ đợi trong đêm tối chờ ánh sáng đang tới và tuyên xưng niềm hy vọng rằng Chúa Kitô đang hiện diện. Bạn có thể mang ánh sáng và niềm hy vọng – trái tim biết lắng nghe, lời khích lệ, sự đồng hành – tới ai đó đang phải chiến đấu qua một giai đoạn tăm tối cá nhân không?
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương
Theo Word Among Us
nguồn: daminhtamhiep.net