
Giáng Sinh bây giờ
đẹp rực rỡ hơn xưa,
nhưng lòng người thì tối đi
như ngôi sao không còn tìm thấy đường về máng cỏ.
Ngày ấy,
Giáng Sinh là tiếng chuông ngân vào thinh lặng,
là khoảnh khắc trái tim mới biết yêu
rung lên khe khẽ
vì một ánh mắt ngang qua.
Một bài thánh ca
cũng đủ làm người ta
nhớ cả một mùa đông dài.
Còn hôm nay,
người ta yêu vội, sống vội,
đi qua nhau như những bóng đèn màu
sáng lên một chốc rồi tắt lịm.
Bài thánh ca buồn
giờ buồn hơn cả nỗi buồn của chính nó,
vì không còn ai lắng nghe
bằng một con tim chậm rãi.
Tôi đứng giữa mùa Noel ồn ào,
bỗng nhớ
mái hiên trú mưa của một đêm xa cũ,
nhớ tiếng “Đêm thánh vô cùng” vọng ra từ căn nhà nhỏ,
nhớ cái buồn dịu dàng
của một thời biết thương, biết chờ, biết lặng im.
Giáng Sinh vẫn còn,
Chúa vẫn đến,
chỉ có lòng người
là đã đi quá nhanh.
Và bài thánh ca buồn
cứ ngân mãi
như một lời gọi khẽ:
Hãy chậm lại mà yêu —
như ngày xưa.
Joshkimt