“Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ.”

Khi người ta đang bận rộn với những kế hoạch của cuộc sống thì bỗng nhiên mọi thứ như trở nên đông cứng lại vì sự xuất hiện một cách đột ngột của Covid. Sự xuất hiện “bất thình lình” này đã làm cho cuộc sống của cả nhân loại náo động. Người ta sợ hãi, co cụm, và bế tắc. Những câu hỏi kiểu như giá mà thế này, giá mà thế kia cũng trở nên câu cửa miệng của nhiều người.

Chúng ta đâu biết rằng, cuộc đời này đâu có cái để trả lời cho những thắc mắc “giá mà thế này, giá mà thế kia” đâu. Nếu có hay chăng thì nó nằm trong chính thái độ của ta đối với cuộc đời, thái độ chuẩn bị cho mọi thứ có thể xảy ra. Bất ổn và vô thường là những gì mà ta có thể nói về kiếp sống nhân sinh này. Nay còn mai mất. Hôm nay chan hòa tiếng cười, ngày mai u sầu với nỗi buồn chia ly. Đời người cũng chỉ gói gọn trong hai chữ “vô thường”, “bất định”. Vậy nên, đâu là thái độ thực sự cần phải có cho mỗi người chúng ta, đặc biệt là cho những tâm hồn đặt niềm tin nơi Thiên Chúa nhân lành?

Tin Mừng hôm nay, Chúa mời gọi ta đi vào một trong những nếp sống thường nhật của người Do Thái để khám phá lại cái thái độ tỉnh thức cần có của chúng ta. Thái độ đợi Chúa đến trong cuộc đời mỗi người. Thái độ này được biểu hiện trong khung cảnh của những người đầy tớ đợi chủ đi dự tiệc cưới về. 

Người Do Thái thường tổ chức tiệc cưới rất linh đình. Tiệc cưới của họ có thể kéo dài vài ngày và thậm chí là lên đến tuần lễ. Chắc có lẽ vì tiệc cưới kéo dài như vậy mà Chúa Giêsu có thể gặp được mẹ Ngài trong bối cảnh tiệc cưới Cana trong Tin Mừng thánh Gioan. Vậy nên, việc đợi chủ về từ tiệc cưới chắc hẳn là một cái gì đó không dễ dàng gì cho những tôi tớ trong nhà. Đặc biệt nếu chủ đi dự tiệc cưới xa nhà thì quả thật đó là điều khó có thể tiên đoán cho những gia nhân trong nhà.

Nếu người ta tỉnh thức mà đợi được chủ về thì thật hạnh phúc dường bao. Chủ sẽ chia sẻ niềm vui với họ. Trong họ chỉ có tiếng cười và sự hạnh phúc viên mãn. Nhưng nếu chủ về mà không ai nghênh đón, chuyện gì sẽ xảy ra? Cũng vậy, bao nhiêu thực tại của con người đã xảy ra, và rồi điều người ta có thể làm được cũng chỉ là tự than thân trách phận với chính mình, “giá mà…” Cùng với thực tại này, Tin Mừng hôm nay mời gọi ta một lần nữa chiêm nghiệm lại lối sống trong ta. Đâu là thái độ ta cần có để đi trong cuộc đời đầy vô thường này?

Thiết nghĩ, điều tưởng chừng như khó khăn nhất lại dễ dàng hơn bao giờ hết nếu ta chọn Chúa là tâm điểm của đời mình. Chỉ mình Chúa mới làm cho những vô thường của đời sống con người trở nên giá trị cứu độ đích thực cho ta và cho những người thân cận. Có Chúa là tâm điểm, thái độ tỉnh thức của ta không đặt trong lăng kính của ta qua sự lo lắng, bất an, nhưng là sự bình an thực sự trong Thiên Chúa, “thư thái bình an vừa nằm con đã ngủ”. Bởi người có Chúa làm tâm điểm sẽ luôn tìm cơ hội để thăng tiến nhân đức, để thực thi công bình và bác ái, để yêu thương và cho đi sự yêu thương của mình cho người đồng loại. Bởi người có Chúa thì không sống ích kỷ nhưng vị tha, không sống khép mình trong thế giới riêng mình nhưng là ra đi để phục vụ. Bởi người có Chúa thì luôn trao ban mà không giữ lại, luôn chọn giá trị sống đẹp của Tin Mừng hơn là những lươn lẹo của sự bon chen của kiếp người. Bởi người có Chúa thì tỉnh thức là được sống mãi trong sự hiện diện của Chúa và làm mọi việc để vinh danh ngài. Đó là những đặc tính của sự tỉnh thức đợi chủ về của người gia nhân mà Chúa Giêsu muốn mời gọi ta nhìn lại.

Xin cho ta cũng luôn tâm niệm cái lối sống tỉnh thức cần có của người môn đệ là lối sống luôn chọn Chúa và có Chúa trong mọi sự. Chỉ như vậy, nếu Chúa đến, thật hạnh phúc dường bao cho người môn đệ vì được Chúa chia sẻ niềm vui Thiên Đàng đích thực. Amen.

Tu sĩ Phaolô Trần Đức Anh, OCD

Nguồn: ocd Vietnam.org