Chiều mưa rơi chậm trên phố,
như thời gian lặng lẽ chảy qua đời người
không ồn ào, không vội vã,
nhưng không gì có thể ngăn lại.

Ta bước đi trên lối cũ,
con đường đã từng quen thuộc,
từng in dấu những cuộc gặp gỡ,
những lời hứa chưa kịp thành.
Lối cũ ấy cũng giống như đời ta:
có những đoạn sáng,
và có những đoạn mờ trong mưa.

Có lúc ta đi một mình.
Không phải vì Chúa vắng mặt,
mà vì ta chưa nhận ra
Người đang bước bên cạnh
trong thinh lặng.
Như hai môn đệ trên đường Emmau,
ta bước đi mà lòng nặng trĩu,
chưa đủ ánh sáng để nhận ra
Đấng Phục Sinh đang đồng hành.

Bởi ta không đủ tin: Đấng Emmanuel.
Thiên Chúa ở cùng ta

Khiến đời ta cứ lạc lõng giữa hư vô

Bước chân đi trong chiều hoang dại

để rồi cứ tiếc nuối những chiều mưa

Mưa làm ướt áo,
thời gian làm ướt lòng.
Những gì đã qua không thể giữ lại,
như ta không thể níu mưa dừng rơi.
Nhưng chính trong dòng chảy ấy,
Chúa thanh luyện ký ức ta,
để nỗi nhớ không còn là vết thương,
mà trở thành lời cầu nguyện âm thầm.

Có những tiếc thương kéo dài cả đời người.
Chúa không bảo ta quên.
Người chỉ mời gọi ta đặt chúng
vào tay Người.
Bởi chỉ khi phó thác,
quá khứ mới thôi trói buộc hiện tại,
và con tim mới đủ nhẹ
để bước tiếp con đường phía trước.

Chiều mưa vẫn rơi.
Lối cũ vẫn còn đó.
Nhưng đời người không dừng lại ở lối cũ.
Trong mỗi bước chân âm thầm,
Chúa vẫn đi cùng ta,
dẫn ta qua mưa,
về phía ánh sáng
mà Người đã hứa.

Thiên Chúa ở cùng ta!

Joshkimt