
Chúa Giêsu, Ánh Sáng thế gian – Chúa Nhật 4 MC, năm A
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (9,1-41)
Khi ấy, Chúa Giêsu đi qua, thấy một người mù từ khi mới sinh. Môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội, anh này hay cha mẹ anh, khiến anh mù từ khi mới sinh?” Chúa Giêsu đáp: “Không phải anh cũng chẳng phải cha mẹ anh đã phạm tội, nhưng để công việc của Thiên Chúa tỏ ra nơi anh. Bao lâu còn ban ngày, Ta phải làm những việc của Ðấng đã sai Ta. Ðêm đến không ai có thể làm việc được nữa. Bao lâu Ta còn ở thế gian, Ta là sự sáng thế gian”. Nói xong, Người nhổ xuống đất, lấy nước miếng trộn thành bùn, rồi xoa bùn trên mắt người ấy và bảo: “Anh hãy đến hồ Silôê mà rửa” (chữ Silôê có nghĩa là được sai). Anh ta ra đi và rửa, rồi trở lại thì trông thấy được.
Những người láng giềng và những kẻ xưa kia từng thấy anh ta ăn xin đều nói: “Ðó chẳng phải là người vẫn ngồi ăn xin sao?” Có kẻ nói: “Ðúng hắn!” Lại có người bảo: “Không phải, nhưng là một người giống hắn”. Còn anh ta thì nói: “Chính tôi đây”. Họ hỏi anh: “Làm thế nào mắt anh được sáng?” Anh ta nói: “Người mà thiên hạ gọi là Giêsu đã làm bùn xức mắt tôi và bảo: Ngươi hãy đến hồ Silôê mà rửa. Bấy giờ tôi đi, tôi rửa và tôi trông thấy”. Họ lại hỏi: “Ngài ở đâu?” Anh thưa: “Tôi không biết”.
Họ liền dẫn người trước kia bị mù đến với những người biệt phái, lý do tại Chúa Giêsu hoà bùn và chữa mắt cho anh ta lại nhằm ngày Sabbat. Các người biệt phái cũng hỏi anh ta do đâu được sáng mắt? Anh đáp: “Ngài đã xoa bùn vào mắt tôi, tôi đi rửa và tôi được sáng mắt”. Mấy người biệt phái nói: “Người đó không phải bởi Thiên Chúa, vì không giữ ngày Sabbat”. Mấy kẻ khác lại rằng: “Làm sao một người tội lỗi lại làm được những phép lạ thể ấy?” Họ bất đồng ý kiến với nhau. Họ liền quay lại hỏi người mù lần nữa: “Còn anh, anh nói gì về người đã mở mắt cho anh?” Anh đáp: “Ðó là một tiên tri”.
Nhưng người Do-thái không muốn tin anh đã mù và đã được khỏi trước khi đòi cha mẹ anh đến. Họ hỏi hai ông bà: “Người này có phải là con hai ông bà mà ông bà bảo bị mù từ khi mới sinh không? Do đâu mà bây giờ nó lại trông thấy?” Cha mẹ y thưa rằng: “Chúng tôi xác nhận đây chính là con chúng tôi, và nó đã bị mù từ khi mới sinh. Nhưng làm sao mà bây giờ nó trông thấy, và ai đã mở mắt cho nó thì chúng tôi không biết. Nó khôn lớn rồi, các ông hãy hỏi nó, nó sẽ tự thưa lấy”. Cha mẹ anh ta nói thế bởi sợ người Do-thái, vì người Do-thái đã bàn định trục xuất khỏi hội đường bất cứ ai dám công nhận Chúa Giêsu là Ðấng Kitô. Chính vì lý do này mà cha mẹ anh ta nói: “Nó khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó”.
Lúc ấy người Do-thái lại gọi người trước kia đã mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa! Phần chúng ta, chúng ta biết người đó là một kẻ tội lỗi”. Anh ta trả lời: “Nếu đó là một người tội lỗi, tôi không biết; tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi mù và bây giờ tôi trông thấy”. Họ hỏi anh: “Người đó đã làm gì cho anh? Người đó đã mở mắt anh thế nào?” Anh thưa: “Tôi đã nói và các ông đã nghe, các ông còn muốn nghe gì nữa? Hay là các ông cũng muốn làm môn đệ Ngài chăng?” Họ liền nguyền rủa anh ta và bảo: “Mày hãy làm môn đệ của người đó đi, còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của Môsê. Chúng ta biết Thiên Chúa đã nói với Môsê, còn người đó chúng ta không biết bởi đâu mà đến”. Anh đáp: “Ðó mới thật là điều lạ: người đó đã mở mắt cho tôi, thế mà các ông không biết người đó bởi đâu. Nhưng chúng ta biết rằng Thiên Chúa không nghe lời những kẻ tội lỗi, mà hễ ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý Chúa, thì kẻ đó mới được Chúa nghe lời. Xưa nay chưa từng nghe nói có ai đã mở mắt người mù từ khi mới sinh. Nếu người đó không bởi Thiên Chúa thì đã không làm được gì”. Họ bảo anh ta: “Mày sinh ra trong tội mà mày dám dạy chúng ta ư?” Rồi họ đuổi anh ta ra ngoài.
Chúa Giêsu hay tin họ đuổi anh ta ra ngoài, nên khi gặp anh, Người liền bảo: “Anh có tin Con Thiên Chúa không?” Anh thưa: “Thưa Ngài, nhưng Người là ai để tôi tin Người?” Chúa Giêsu đáp: “Anh đang nhìn thấy Người và chính Người đang nói với anh”. Anh ta liền nói: “Lạy Ngài, tôi tin”, và anh ta sấp mình thờ lạy Người. Chúa Giêsu liền nói: “Chính vì để luận xét mà Ta đã đến thế gian hầu những kẻ không xem thấy, thì được xem thấy, và những kẻ xem thấy, sẽ trở nên mù”. Những người biệt phái có mặt ở đó liền nói với Người: “Thế ra chúng tôi mù cả ư?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu các ngươi mù, thì các ngươi đã không mắc tội; nhưng các ngươi nói “Chúng tôi xem thấy”, nên tội các ngươi vẫn còn”.
***
Chúa nhật tuần trước, qua câu chuyện Chúa Giêsu gặp người phụ nữ Samari, Tin Mừng theo thánh Gioan giới thiệu Chúa Giêsu là nguồn nước hằng sống. Hôm nay, qua phép lạ cho người mù từ thuở mới sinh được nhìn thấy, Tin Mừng Gioan tiếp tục vén mở cho chúng ta biết, Đức Giêsu là Ánh Sáng thế gian, Người đến để chiếu sáng và cho con người được nhìn thấy ánh sáng.
Người Do Thái, kể cả các môn đệ của Chúa Giêsu, vì những nguyên tắc tôn giáo, những thành kiến xuất phát từ não trạng tôn giáo nên đã không nhận biết Chúa Giêsu chính là ánh sáng thế gian.
Thành kiến của người Do Thái, đó là: mọi sự dữ đều là hình phạt của Thiên Chúa. Vì thế, khi thấy một người mù từ thuở mới sinh, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” Đây là một khái niệm hoàn toàn sai lầm.
Thế giới này vẫn còn những người, vì sự mù quáng của họ, cho rằng họ vinh danh Thiên Chúa khi tạo nên những cuộc chiến tranh, khi loại trừ những người không có cùng suy nghĩ như họ. Hôm nay, Lời Chúa nói với chúng ta: hãy coi chừng những sức mạnh của sự mù quáng ở trong chính chúng ta.
Khi chữa cho người mù, Chúa Giêsu đã “nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù”. Hành động này gợi cho chúng ta về trình thuật sáng tạo trong sách Sáng Thế với việc Thiên Chúa tạo dựng con người từ bụi đất. Chúa Giêsu lập lại cử chỉ này như hình ảnh tái sinh anh mù. Thật vậy, vì không thể nhìn thấy, nên anh mù không thể có tương quan và tương giao đích thực với người khác và với thế giới xung quanh. Khi chữa cho anh nhìn thấy được, Chúa Giêsu đã đưa anh trở lại với thế giới sự sống.
Vì vậy có thể nói, hành trình đức tin của anh mù bắt đầu từ cuộc tái sinh này. Chúng ta nhận thấy, sau khi được sáng mắt, anh mù dùng những từ khác nhau để nói về Chúa Giêsu. Đầu tiên, anh chỉ biết Người qua tên gọi “một người tên là Giêsu”, nhưng sau đó, anh nhận ra rằng Người chính là “một vị ngôn sứ”, để rồi cuối cùng, anh không ngại tuyên xưng với những kẻ chất vấn anh rằng, Chúa Giêsu chính là “người bởi Thiên Chúa mà đến”. Đức tin là một hành trình nhận biết Thiên Chúa cách tiệm tiến, từ việc nghe nói đến nhận biết, và cuối cùng là sự xác tín mang tính cá vị. Càng bị gây khó khăn, đức tin anh mù càng được củng cố, và anh đã trở thành người làm chứng cho Chúa Giêsu, Đấng đã đem lại cho anh ánh sáng.
Trong bài đọc I, ngôn sứ Samuen đến nhà Gie-sê, một nông dân ở làng Bêlem, để chọn một vị vua trong số các con trai của ông. Khi thấy Ê-li-áp, người con trai cả với hình dáng và vóc người cao lớn, Samuen đã nghĩ: “Đúng rồi! Người Đức Chúa xức dầu tấn phong đang ở trước mặt Đức Chúa đây!” Nhưng Chúa phán với ông Samuen: “Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm: người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng.” Khi chữa người mù, Chúa Giêsu không chỉ mở mắt anh ta để nhìn thấy ánh sáng, mà còn mở cái nhìn của anh ta đến tất cả thực trạng của thế giới bằng cái nhìn của Thiên Chúa.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta thay đổi cái nhìn của chúng ta về những sự kiện, những hoàn cảnh và tha nhân. Thay vì coi của cải vật chất như là vật sở hữu cá nhân và chiếm giữ cho riêng mình, chúng ta hãy nhìn chúng như là hồng ân mà Chúa giao phó cho chúng ta nơi trần gian này, để chúng ta biết quản lý nó cách tốt nhất, và đem chia sẻ hầu giúp cho những người khác cũng được hưởng những hồng ân đó.
Thay vì xem những hoàn cảnh khó khăn như những ngõ cụt làm chúng ta lo âu và tuyệt vọng, chúng ta hãy hướng về Chúa, vì đối với Người, “không có gì là không thể làm được”, và không có gì là hoàn toàn mất đi; hướng về Chúa vì Người nắm giữ chìa khóa lịch sử. Hãy mở đôi mắt đức tin để nhận ra những điều kỳ diệu Chúa vẫn đang thực hiện trong những gì là nhỏ bé trong cuộc sống và trong cuộc đời của chúng ta!
Và trong cái nhìn dành cho tha nhân, chúng ta hãy học cách nhìn của Chúa. Thiên Chúa không đánh giá con người theo vẻ bề ngoài, qua địa vị xã hội hay những gì họ sở hữu. Thiên Chúa nhìn vào tấm lòng để trân trọng từng con người, dù là người nhỏ nhất, người mà không ai nghĩ tới. Chỉ khi nhìn tha nhân bằng cái nhìn của Chúa, chúng ta mới có thể đón nhận người khác như họ là mà không phải là với những gì họ có.
Chúa Giêsu đã nói, Người chính là Ánh Sáng thế gian. Trong một nửa hành trình còn lại của Mùa Chay, chúng ta hãy xin Chúa Giêsu chiếu rọi ánh sáng của Người vào trong những vùng tối của tâm hồn chúng ta. Xin cho chúng ta biết can đảm để Chúa đưa ra ánh sáng những gì chúng ta muốn che giấu, muốn giữ kín để Người chữa lành cho chúng ta. Ước gì đức tin của chúng ta được lớn lên mỗi ngày, để như anh mù trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta không chỉ nhận biết Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian, nhưng còn là những người làm chứng cho Đấng là Ánh Sáng thế gian. Amen.
nguồn: daminhtamhiep.net