Bài Ðọc I: Is 7, 10-14
“Này trinh nữ sẽ thụ thai”.

Bài trích sách Tiên tri Isaia.

Ngày ấy, Chúa phán bảo vua Achaz rằng: “Hãy xin Thiên Chúa, Chúa ngươi, một dấu ở dưới lòng đất hay ở trên trời cao!” Nhưng vua Achaz thưa: “Tôi sẽ không xin, vì tôi không dám thử thách Chúa”.

Và Isaia nói: “Vậy hãy nghe đây, hỡi nhà Ðavít, làm phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế, chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh

Xướng: 1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.

Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh

2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.

Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh

3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp.

Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh

Bài Ðọc II: Rm 1, 1-7

“Ðức Giêsu, thuộc dòng dõi vua Ðavít, là Con Thiên Chúa”.

Bài trích thơ Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Rôma.

Phaolô, tôi tớ Chúa Giêsu Kitô, đã được kêu gọi làm Tông đồ và đã được tuyển chọn để rao giảng tin mừng Thiên Chúa. Tin mừng ấy Thiên Chúa đã hứa trước bằng lời các tiên tri trong Kinh Thánh về Con của Người; Người đã sinh ra theo huyết nhục bởi dòng dõi Ðavít, đã được tiền định là Con Thiên Chúa quyền năng theo Thánh Thần, đã sống lại từ cõi chết. Ðó chính là Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, nhờ Người, chúng tôi đã nhận ân sủng và chức vụ tông đồ, để nhân danh Người, chúng tôi quy phục mọi dân tộc về Ðức Tin, trong đó có cả anh em là những người mà Chúa Giêsu đã kêu gọi.

Tôi chúc tất cả mọi người trong thành Rôma được Thiên Chúa yêu mến và kêu gọi nên thánh, được ân sủng và bình an của Thiên Chúa là Cha chúng ta, và của Ðức Giêsu Kitô là Chúa chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 1, 21

Alleluia, alleluia! – Này đây trinh nữ sẽ mang thai, hạ sinh một con trai, và người ta sẽ gọi tên Người là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa-ở-cùng-chúng ta. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 1, 18-24

“Chúa Giêsu sinh ra bởi Ðức Maria, đính hôn với Thánh Giuse con vua Ðavít”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse, bạn của bà, là người công chính, không muốn tố cáo bà, định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo.

Nhưng đang khi định tâm như vậy thì thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: “Hỡi Giuse, con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần: bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội”.

Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng Tiên tri phán xưa rằng: “Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”.

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

Ðó là lời Chúa.

SUY NIỆM:

Những ngày cuối của Mùa Vọng trôi qua trong thinh lặng sâu hơn. Lễ Giáng Sinh đã ở rất gần. Giáo Hội không còn mời gọi chúng ta làm thêm điều gì lớn lao, nhưng chỉ mời gọi ở lại, lắng nghe và để cho mầu nhiệm đang đến chạm vào lòng mình. Các bài đọc hôm nay không hướng mắt chúng ta về những dấu chỉ ồn ào, nhưng về một Hài Nhi bé nhỏ và một tên gọi đơn sơ: Emmanuel.

Ngôn sứ I-sai-a nói với vua A-khát về một dấu chỉ đến từ chính Thiên Chúa. Dấu chỉ ấy không phải là quyền lực hay chiến thắng, nhưng là một sự sống mong manh được trao ban: “Này đây trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai.” Thiên Chúa chọn cách bước vào thế giới không qua sợ hãi, nhưng qua sự tin tưởng; không qua áp đặt, nhưng qua tình yêu. Người không đứng bên ngoài lịch sử để xét xử, nhưng đi vào bên trong để ở cùng và cứu độ.

Tên gọi Emmanuel vang lên như một lời an ủi thẳm sâu: Thiên Chúa không bỏ rơi nhân loại. Người ở cùng chúng ta trong những lo âu, yếu đuối, những khoảng tối chưa gọi được thành tên. Người ở cùng chúng ta không phải như một vị vua xa cách, nhưng như một Thiên Chúa cúi xuống, chia sẻ thân phận con người đến tận cùng.

Thánh vịnh hôm nay giúp chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa là Vua hiển vinh, nhưng vương quyền của Người không giống vương quyền trần thế. Người làm chủ vũ trụ, nhưng không chiếm đoạt; Người đòi hỏi, nhưng không áp bức. Chỉ có một điều Người chờ đợi nơi chúng ta: một con tim trong sạch, một bàn tay không vấy bẩn, một đời sống không chạy theo hư ảo. Chỉ những ai để cho lòng mình được thanh luyện mới có thể nhận ra và đón tiếp Thiên Chúa đang đến rất gần.

Thánh Phao-lô, trong những dòng mở đầu thư gửi tín hữu Rô-ma, nhắc chúng ta rằng Đức Giê-su vừa là Con vua Đa-vít, vừa là Con Thiên Chúa đầy quyền năng. Nơi Người, lời hứa xưa được hoàn tất và cánh cửa cứu độ được mở ra cho mọi người, không loại trừ ai. Đáp lại ân ban ấy không phải bằng sự sợ hãi, nhưng bằng sự vâng phục của đức tin, một sự phó thác trọn vẹn nơi Đấng trung tín.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta chiêm ngắm thánh Giu-se, người công chính, người của thinh lặng. Chúng ta không nghe ngài nói một lời nào, nhưng lại thấy ngài lắng nghe rất sâu. Giữa bối rối và bóng tối, Giu-se tin vào lời Thiên Chúa và để cho kế hoạch của Người dẫn lối. Ngài đón Mẹ Maria về nhà, đặt tên cho Hài Nhi là Giê-su, và bằng hành động âm thầm ấy, ngài mở ra con đường để Emmanuel bước vào thế giới.

Có lẽ trong những ngày này, mỗi chúng ta cũng giống thánh Giu-se: mang trong lòng những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi lo không biết chia sẻ cùng ai. Tin Mừng không hứa rằng mọi sự sẽ trở nên dễ dàng, nhưng khẳng định rằng Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Và như thế là đủ.

Mùa Vọng sắp khép lại. Điều còn lại không phải là chúng ta đã chuẩn bị được bao nhiêu, nhưng là lòng chúng ta có đủ chỗ cho Thiên Chúa hay không. Ánh sáng đã đến thế gian. Ước gì chúng ta dám bước ra khỏi bóng tối của mình, để cho ánh sáng ấy chiếu rọi, sưởi ấm và biến đổi.

Lời nguyện

Lạy Chúa Giê-su, Emmanuel,

Chúa đến không ồn ào, nhưng rất gần.

Xin cho chúng con một con tim thinh lặng

để nhận ra Chúa đang ở cùng chúng con.

Giữa những bấp bênh của đời sống,

xin cho chúng con biết tin tưởng, như thánh Giu-se,

và mở lòng đón Chúa vào chính ngôi nhà của mình.

Amen.

Lm G Võ Tá Hoàng

* Daily Readings :

https://bible.usccb.org/bible/readings/122125.cfm