Đức Giêsu giải thoát chúng ta khỏi sự mù quáng thiêng liêng và tội lỗi 

Ga 9,1-41

1 Đi ngang qua, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh.2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? “3 Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được.5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù,7 rồi bảo anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: “Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao? “9 Có người nói: “Chính hắn đó! ” Kẻ khác lại rằng: “Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi! ” Còn anh ta thì quả quyết: “Chính tôi đây! “10Người ta liền hỏi anh: “Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế? “11 Anh ta trả lời: “Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa. Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.”12Họ lại hỏi anh: “Ông ấy ở đâu? ” Anh ta đáp: “Tôi không biết.”13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu.14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát.15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.”16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”; kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy? ” Thế là họ đâm ra chia rẽ.17 Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh? ” Anh đáp: “Người là một vị ngôn sứ! “18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến.19 Họ hỏi: “Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được? “20 Cha mẹ anh đáp: “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh.21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.”22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô.23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói: “Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.”25 Anh ta đáp: “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được! “26 Họ mới nói với anh: “Ông ấy đã làm gì cho anh? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào? “27 Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng? “28 Họ liền mắng nhiếc anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê.29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.”30 Anh đáp: “Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi!31 Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy.32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh.33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.”34Họ đối lại: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư? ” Rồi họ trục xuất anh.35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người không? “36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin? “37 Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.”38 Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.39 Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù! “40Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao? “41 Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: “Chúng tôi thấy”, nên tội các ông vẫn còn! “.

Suy niệm:

 Bạn có nhận ra ánh sáng chân lý và sức mạnh của Thiên Chúa trong cuộc đời mình không? Thiên Chúa muốn cất đi mọi trở ngại có thể ngăn cản chúng ta nhận ra ánh sáng chân lý và sự khôn ngoan của Người dành cho cuộc sống chúng ta. Saolê, vị vua đầu tiên của Israel, đã không nhận ra ánh sáng và sức mạnh của Thiên Chúa để cứu thoát ông khỏi mọi quân thù. Thiên Chúa đã đổi ngôi Saolê với Đavít, người con út trong tám người con của Giêsê (1Sm 16). Thiên Chúa nhìn thấy điều gì đó nơi Đavít mà Giêsê và các con ông đã không nhận ra – một người có trái tim của chính Thiên Chúa, người vui sướng thực hiện những gì làm vui lòng Chúa (1Sm 13,14). Đavít là người dũng cảm và có tầm nhìn, người đánh bại quân thù và hiệp nhất toàn dân. Sức mạnh và thành công của ông không phải tự sức mình nhưng từ Thiên Chúa, Đấng đã xức dầu ông với quyền năng và sự khôn ngoan của Thần Khí của chính Người.

Điều gì có thể ngăn cách chúng ta khỏi ánh sáng chân lý, khôn ngoan, và sức mạnh của Thiên Chúa dành cho cuộc đời chúng ta? Tội lỗi che khuất chúng ta và khiến chúng ta vấp ngã – không thể tự mình trổi dậy hay bước đi trong tự do của tình yêu và chân lý của Thiên Chúa. Tội lỗi che mờ trí óc trong sự rối loạn luân lý, nó lớn lên trong tăm tối và chống lại ánh sáng chân lý của Thiên Chúa. Chỉ có ánh sáng của Thiên Chúa mới có thể xua tan bóng tối tội lỗi và giải thoát chúng ta để bước đi trong con đường thánh thiện và bình an với Thiên Chúa.

Ánh sáng của thế gian

Khi những người Pharisêu nhìn thấy người mù từ lúc mới sinh, họ hỏi Đức Giêsu tội lỗi nào đã gây ra sự mù này. Người Do Thái hiểu rằng nhiều bệnh tật là hậu quả của sự điên rồ và tội lỗi của con người. Trong khi tội lỗi có thể đưa tới những bệnh tật về thể lý, tinh thần, và tâm linh, không phải mọi bệnh tật đều là kết quả trực tiếp của tội lỗi. Bệnh tật có thể xảy đến với chúng ta với nhiều lý do. Đức Giêsu trả lời rằng Thiên Chúa đã cho phép bệnh này vì mục đích cao cả hơn mà Thiên Chúa muốn chứng tỏ như dấu chỉ sự hiện diện và quyền năng của Người. Rồi Đức Giêsu tuyên bố một điều mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tuyên bố. Người nói rõ ràng Ta là ánh sáng của thế gian (Ga 9,5). Nhiều lần Đức Giêsu đã nói rằng Người là nguồn mạch quyền lực và ánh sáng duy nhất và đích thật để duy trì sự sống và chế ngự bóng tối của tội lỗi, hỗn loạn, và mù quáng thiêng liêng. Các việc lạ lùng của Đức Giêsu – các dấu lạ của Người – đã xác nhận sự thật về sứ điệp và lời tuyên bố có uy quyền thần linh và sự ngang hàng với Cha trên trời của Người. Một trong những dấu lạ cả thể nhất của Người là việc chữa lành người mù từ lúc mới sinh.

Chữa người mù từ lúc mới sinh

Khi Đức Giêsu lại gần người mù, trước hết Người khơi dậy niềm hy vọng nơi anh – niềm hy vọng mà Thiên Chúa ban cho những ai tìm kiếm sự trợ giúp của Người. Rồi Đức Giêsu đã làm một việc thật ấn tượng cho người mù, vừa đồng cảm sự đau khổ của người mù này vừa đưa anh tới niềm tin kiên vững nữa. Đức Giêsu dùng nước miếng trộn với đất bôi lên mắt anh và truyền cho anh đi rửa ở hồ Siloam bên cạnh đền thờ. Hồ nước mát chảy này là một trong những thắng cảnh của thành Giêrusalem. Nó bắt nguồn từ suối Gihon, nằm trong thung lũng bên ngoài tường thành Giêrusalem. Hồ này dường như được sử dụng trong nghi thức tắm để thanh tẩy những người đến đền thờ thờ phượng. Vào ngày Lễ Lều trong năm, một vị tư tế mang một bình vàng đựng nước từ hồ này và đổ lên bàn thờ trong đền thờ trong khi đọc lời nguyện: “Các bạn sẽ vui mừng múc nước tận nguồn ơn cứu độ” (Is 12,3). Ý nghĩa của việc chữa lành người mù ở hồ Siloam là gì? Chắc hẳn nó còn hơn cả sự kiện lạ lùng. Đó là “dấu chỉ” nhắm tới nguồn nước ban sự sống lạ lùng mà Đức Giêsu ban cho ngang qua hồng ân và tác động của Chúa Thánh Thần (Ga 7,38). Bạn có muốn Chúa Thánh Thần đổ trên bạn sức mạnh đổi mới đức tin, tầm nhìn, và tình yêu chữa lành không?

Người Pharisêu bực tức với phép lạ của Đức Giêsu về hai điều. Trước hết, Người đã chữa lành cho người mù vào ngày Sabát, mà họ coi là sự vi phạm điều răn nghỉ ngày Sabát. Thứ hai, làm sao một “người tội lỗi” và “người phạm luật ngày Sabát” sao lại có thể thực hiện công việc lạ lùng của Thiên Chúa như thế! Người mù tuyên bố đã được Đức Giêsu chữa lành chẳng phải bị mù từ lúc mới sinh sao! Trái ngược với lời buộc tội giả dối này, sự kiện sự mù loà của người này được nhiều người biết rõ, kể cả cha mẹ của anh đã thề rằng anh đã thật sự bị mù từ khi mới sinh. Thành kiến của những vị lãnh đạo tôn giáo đã làm cho họ mù quáng trước ý định của Thiên Chúa dành cho ngày Sabát (làm việc lành chứ không làm việc ác) và trước lời tuyên bố của Đức Giêsu là Đấng được Cha trên trời sai tới để đem lại sự tự do và ánh sáng cho dân Người. Các nhà lãnh đạo Dothái cố gắng đe dọa cả hai, người mù được chữa lành và cha mẹ anh bằng việc đe dọa trục xuất họ ra khỏi hội đường – tổ chức của cộng đoàn thờ phượng địa phương của người Dothái. Người này bị khai trừ bởi các nhà cầm quyền tôn giáo bởi vì anh đã làm chứng rằng Đức Giêsu chữa lành anh là Đấng Mêsia.

Thoát khỏi sự mù quáng thiêng liêng

Thánh Gioan Chrysostom, giải thích về đoạn văn này, bình luận: “Những người Dothái (Pharisêu) đã đuổi anh ra khỏi Đền thờ; nhưng Chúa của Đền thờ tìm gặp anh”. Nếu sự làm chứng của chúng ta về Đức Giêsu và sức mạnh cứu độ của Ngài trong cuộc đời mình tách lìa chúng ta với những người đồng loại của mình, nhưng nó lại lôi kéo chúng ta đến gần chính Đức Giêsu hơn. Thánh Phaolô Tông đồ cảnh báo chúng ta xa tránh bóng tối tội lỗi để chúng ta có thể bước đi rõ ràng hơn trong ánh sáng của Đức Kitô (Ep 5,8-12). Bạn có cho phép bất cứ điểm tối nào che khuất cái nhìn của mình về những gì Thiên Chúa ban cho bạn và đòi hỏi nơi bạn không?

Chúa Giêsu luôn sẵn sàng chữa lành chúng ta và giải thoát chúng ta khỏi bóng tối tội lỗi và sự lừa dối. Không có bệnh tật nào, cho dù về thể lý, tâm thần, cảm giác, hay thiêng liêng mà Đức Giêsu không đồng cảm với. Ngôn sứ Isaia đã tiên báo rằng “Người Tôi tớ đau khổ” sẽ bị bầm dập vì tình trạng yếu đuối của chúng ta và nhờ những vết thương của Người mà chúng ta sẽ được chữa lành (Is 53,5). Đức Chúa ban cho chúng ta sự giải thoát khỏi sự mù quáng thiêng liêng vì tội lỗi và phục hồi cho chúng ta toàn bộ về thân xác, tinh thần, linh hồn, và tâm hồn. Thánh Augustine thành Hippo, trong lời giải thích của ngài về đoạn Tin mừng này bình luận rằng: “Nếu chúng ta suy gẫm về phép lạ này, chúng ta sẽ thấy rằng người mù chính là loài người… Dĩ nhiên, bạn biết rồi, ai là “Đấng được sai tới”. Nếu Người không được sai tới, không ai trong chúng ta sẽ được giải thóat khỏi tội lỗi”.

“Lạy Chúa Giêsu, nhờ danh Chúa người mù được thấy, người què đi được, và người chết sống lại. Xin đến với cuộc đời chúng con và chữa lành những vết thương những tấm lòng tan nát của chúng con. Xin ban cho chúng con cặp mắt đức tin để nhìn thấy vinh quang của Chúa và những tấm lòng can đảm đem lại vinh quang cho Chúa trong tất cả mọi điều chúng con nói và làm.”

Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Phó tế Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ

  • Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/031923.cfm