Người đàn bà tin tưởng vào Đức Giêsu

Mc 5,21-43

21 Đức Giê-su xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ.22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người,23 và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.”24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm,26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác.27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người.28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.”29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi? “31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: Ai đã sờ vào tôi? “32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó.33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người.34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa? “36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.”37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an.38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ.39Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy! “40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm.41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi! “42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ.43Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Suy niệm: 

Bạn có đến gần Chúa Giêsu với đức tin kiên vững hay với sự lưỡng lự và hoài nghi? Con người trong những tình huống chán nãn hay tuyệt vọng đã không phải thất vọng khi gặp được Đức Giêsu. Điều gì đã lôi kéo họ đến với Đức Giêsu? Chẳng phải hy vọng là một phép lạ hay một lời an ủi trong nỗi thống khổ của họ sao? Bà lão đã chịu đau khổ suốt 20 năm đã mong đợi Đức Giêsu làm gì cho bà? Và người cha đang đau khổ mong đợi Đức Giêsu làm gì cho người con gái thân yêu của ông đã ra đi? Đức Giêsu đã ban niềm hy vọng đến những nơi xem ra không ai tạo ra được, bởi vì niềm hy vọng của Người hướng thẳng tới Thiên Chúa. Người nói những lời hy vọng với người đàn bà (Này con gái, hãy can đảm lên!) để thắp lên ngọn lửa đức tin trong lòng bà (lòng tin của con đã cứu chữa con!).

Ephrem thành Syrian (306-373 AD), một nhà học giả Kinh thánh của Giáo hội và là tác giả của các thánh vịnh và các bài chú giải, đã suy gẫm về phép lạ của người đàn bà được chữa lành khỏi bệnh loạn huyết như sau:

“Vinh quang cho Người, Con Thiên Chúa ẩn mình, bởi vì quyền năng chữa lành được công bố ngang qua sự đau khổ âm thầm của người đàn bà khốn khổ. Qua người đàn bà này mà người ta có thể nhìn thấy, những người chứng kiến đã có thể nhìn ra thần tính không thể nhìn thấy. Ngang qua sức mạnh chữa lành của chính Ngôi Con mà thần tính của Người được biết đến. Ngang qua người đàn bà đau khổ được chữa lành, lòng tin của bà đã được bộc lộ. Bà đã là nguyên cớ cho Người được tỏ lộ và quả thật bà đã được vinh dự với Người. Vì chân lý được công bố cùng lúc với các sứ giả của nó. Nếu bà ta là nhân chứng cho thần tính của Người, thì ngược lại, Người chính là nhân chứng cho lòng tin của bà… Người thấu suốt lòng tin ẩn kín của bà và đã ban cho bà sự chữa lành hữu hình.”

Đức Giêsu cũng ban niềm hy vọng thần thiêng cho người cha vừa mới mất đi đứa con gái yêu dấu của mình. Nó đòi hỏi sự can đảm và mạo hiểm lớn lao đối với người trưởng hội đường để công khai đi đến với Đức Giêsu và đem lại sự khinh bỉ của hàng xóm và bà con của ông. Thậm chí những người khóc mướn đã chế nhạo Người. Nỗi đau buồn của họ không có một tí hy vọng nào. Tuy nhiên, Đức Giêsu đã đụng tới cô gái và giải thoát cô bé khỏi tay thần chết. Peter Chrysologus (400-450 AD), một giáo phụ ở thế kỷ thứ năm giải thích về phép lạ này như sau:

Người đàn ông này là trưởng hội đường, và rất thông giỏi về lề luật. Chắc chắn ông đã biết rằng khi Thiên Chúa tạo dựng tất cả điều khác bằng lời của Người, con người được tạo dựng bởi tay Người. Do đó, ông tin tưởng vào Chúa rằng con gái ông sẽ được tái tạo, và được phục hồi sự sống cũng cùng bàn tay mà ông biết, đã tạo dựng nên nó… Người là Đấng đã đặt tay trên cô gái để hình thành nên cô từ hư vô, một lần nữa đặt tay trên cô để tái tạo nên cô từ những gì đã chết.

Qua hai trường hợp, chúng ta thấy sự quan tâm cá biệt của Đức Giêsu đến những nhu cầu của tha nhân, và sự sẵn sàng chữa lành và phục hồi sự sống của Người. Trong Đức Giêsu, chúng ta nhìn thấy tình yêu vô tận của Thiên Chúa vươn tới mỗi một người khi Người trao ban chính mình một cách tự nguyện và trọn vẹn cho mỗi người mà Người gặp gỡ. Bạn có đến gần Chúa với lòng trông cậy vững vàng rằng Người sẽ lắng nghe lời kêu cầu của bạn và sẽ ra tay cứu giúp không?

Lạy Chúa Giêsu, Chúa yêu thương mỗi người chúng con một cách cá vị với một tình yêu duy nhất và riêng rẽ. Xin chạm vào cuộc sống của con với quyền năng cứu độ của Chúa, xin chữa lành và phục hồi sự sung mãn của cuộc sống cho con. Xin giúp con dấn thân trọn vẹn trong việc phục vụ yêu thương cho những người khác.

Tác giả: Don Schwager
Nguồn: 
www.dailyscripture.net
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
daminhtamhiep.net

* Daily Readings ( Bài đọc Anh ngữ):

https://bible.usccb.org/bible/readings/063024.cfm