Giọng nói chậm rãi, người đàn ông đó kể chuyện cuộc đời mình. Ngoài 50 tuổi, thất nghiệp, vợ bỏ để lại đứa con gái đau nặng cần được chăm sóc… Tất cả những nỗi khổ trên đời tóm gọn vào lời kể thống thiết. Thêm một người cũng ngồi đợi để tới lượt làm thủ tục xe cộ tại Nha Lộ Vận (DMV), thêm vào câu chuyện với sự đồng cảm rất bài bản, dường như họ giống nhau về hoàn cảnh, vì khi đi đến cuối ngỏ hẹp, họ phải vất đi cái thể diện và trông chờ chút tình người thừa thãi để sống qua ngày… Tôi lim dim nhắm mắt gật gà ngủ theo nhịp kể, vì cả mấy tuần nay không đêm nào tôi ngủ được tròn giấc. Bất chợt một câu nói của người đàn ông đó làm tôi chú ý “… mong rằng mỗi người chúng ta sẽ là một ông già Noen vào dịp cuối năm…” Lời chúc này tôi chưa bao giờ nghe, và cũng không muốn nghĩ mình thành ông già Noen mang quà và niềm vui tới cho người khác. Tôi nhoài người ngồi thẳng lại để nhìn cho rõ người đàn ông đó. Dáng ông gầy gò gương mặt tươi cười thân thiện, trên tay ông ôm một đống giấy tờ, hình như là chuẩn bị sẵn để đợi làm thủ tục giấy phép đậu xe chở người khuyết tật (handicap parking permit).
Ông dừng lại câu chuyển, miệng nở nụ cười, tay rút từ trong đám hồ sơ ra một chiếc nón đỏ tặng tôi và nói: “Vui lên người anh em, Chúa sắp giáng sinh rồi!”. Màu đỏ chiếc nón ông tặng làm át mất màu xám ngoài trời của một ngày cuối thu, mưa tầm tã và lạnh lẽo. Trong tất cả những điều đó, tôi như tìm lại được ý nghĩa đích thực cùa Mùa Vọng, tìm lại niềm tin nơi con người mà bấy lâu nay đã rất chênh vênh nơi tôi.

Thật vậy, tình hình nơi tôi thiệt căng thẳng, khó thở. Tình bạn không còn trọn vẹn khi một số người ham hố chức vụ, luồn lách, tính toán trở nên rất khó chịu và “dễ ghét” vô cùng. Bao nhiêu trận “đụng độ” và “đấu trí” đã khiến cho tôi mệt mỏi và ngao ngán trước lòng tham, ích kỷ của con người. Thật là thương hại cho họ, khi tuổi đã lớn, thay vì an tâm dưỡng già, tìm nguồn vui trong gia đình và con cháu thì lại kết thúc trong sự thất bại và bất phục của người chung quanh. Ngoài ra, tôi cũng gặp nhiều điều không thể giải bày, cảm thông với những người đã cùng tôi xây dựng tình bạn trong sinh hoạt cộng đoàn. Tuy không đến nỗi thất vọng, tôi cũng đã loay hoay khổ sở vì rất nhiều câu hỏi “Tại sao ?” Chưa kể đến những lo toan của cái nợ áo cơm, của trách nhiệm và bổn phận hằng ngày mà tôi phải chu toàn, tất cả đã vây tôi trong một cái lưới mà tự bản thân tôi không tìm được lỗ hổng nào để thoát ra… Vì thế, trải qua bao nhiều lần cầu nguyện, thưa chuyện với Chúa, tôi cứ đeo mang một tâm trạng hụt hẫng, ngơ ngác khi nhìn từng ngọn nến của Mùa Vọng được đốt lên, mà lòng tôi thì vẫn còn lạnh lẽo…

Qua hình ảnh thân tình, chan hòa giữa người đàn ông bất hạnh tại Nha Vận Lộ, tôi cảm nghiệm được câu trả lời của Thiên Chúa dành cho những gút mắc trong lòng tôi. Tại sao tôi có thể đánh mất niềm tin nơi cuộc đời và con người nếu tôi xác quyết rằng tôi vẫn vững tin nơi Ngài? Trong bốn cây nến tượng trưng cho bốn tuần trước lễ Chúa Giáng Sinh, ba cây màu tím nói lên lòng sám hối và một cây màu hồng dùng cho Chúa Nhật thứ ba, diễn tả niềm vui như Thánh Phaolô kêu gọi: “Hãy vui lên!…” vì Chúa đang đến.
Màu hồng đó còn là biểu tượng cho sự vui mừng, và hân hoan của mọi người tín hữu. Chúa Kitô sắp sửa đến với chúng ta trong hình hài của một Hài Nhi Bé Nhỏ. Niềm Tin về Ơn Cứu Rỗi được phát sinh từ tấm thân bé nhỏ đó, một thân phận con người mong manh và trần trụi, sinh ra và chết đi cho một điều duy nhất: Tình-Yêu. Không chỉ trong Mùa Giáng Sinh này, mà trên suốt hành trình Ngày Thứ Tư, tôi phải làm sao để sống tốt hơn mỗi ngày, để chính tôi là người gầy dựng lại niềm tin và tình thân nơi những người tôi tiếp xúc, những người giờ đây có thể chưa hiểu hết lòng thành của tôi, nhưng luôn mãi là những người bạn của tôi. Chính tôi phải đội cho mình chiếc nón đỏ tươi vui, và lưng mang túi quà tặng: Tình-Yêu, Cảm-Thông và Tha-Thứ để đến với những người thân, người bạn mà Thiên Chúa đã trao ban cho tôi trong cuộc sống. Tôi phải làm Ông Già Noen, thay vì đợi chờ Ông Già Noen nào đó đến với tôi trong đêm Giáng Sinh…
12/2022 một Cursillitas