Niềm hy vọng cuối cùng

Là khi đêm đã dày đến mức
Không còn phân biệt được lối đi,
Và con người đứng trước cái chết
Như trước một cánh cửa khép kín.

Giữa bóng tối ấy,
Chúa Giêsu Kitô hiện lên
Không như mặt trời rực rỡ ban ngày,
Nhưng như ngôi sao
Lặng lẽ cháy sáng trong đêm sâu.

Ánh sáng không xua tan ngay đêm tối,
Nhưng đủ để con biết
Mình không đơn độc,
Đủ để trái tim còn khao khát
Một điều tốt đẹp đang đến gần.

Khi mọi lời nói đã cạn,
Khi sức lực và ý chí đều rơi rụng,
Niềm hy vọng cuối cùng
Không còn là sự chắc chắn,
Mà là lòng tin được giữ lại đến cùng.

Như bàn tay người nghệ sĩ
Trong đêm mưa gió lạnh lẽo,
Âm thầm vẽ chiếc lá cuối cùng
Không để thách thức cái chết,
Mà để níu sự sống ở lại.

Chiếc lá ấy đứng yên,
Nhưng đánh thức linh hồn.
Ngôi sao kia ở rất xa,
Nhưng dẫn đường cho kẻ lạc lối.

Chúa Kitô cũng vậy,
Người không hứa một con đường dễ dàng,
Nhưng trao một ánh sáng
Đủ mạnh
Để con bước tiếp trong tuyệt vọng.

Niềm hy vọng cuối cùng
Là trạng thái của một tâm hồn
Vẫn khao khát sự sống,
Vẫn tin vào điều thiện,
Ngay cả khi mọi bằng chứng đều chống lại niềm tin ấy.

Và chính trong khoảnh khắc mong manh đó,
Ngôi sao hy vọng không tắt,
Bởi khi còn tin,
Thì bóng tối
Không bao giờ là lời sau cùng.

Joshkimt