Con người mãi kiếm tìm
Một đời không tàn úa,
Dẫu y học thăng hoa
Vẫn đành ôm lấy chết.

Thần thoại xưa cũng kể
Asclépios chữa lành,
Nhưng Zeus vung lưỡi sét
Vì dám vượt thiên đình.

Thuở ban đầu sáng thế,
Con người được sống hoài.
Một trái cấm lặng lẽ
Đưa tử thần bước vào.

Mùa thu lá rơi rụng,
Mùa đông phủ trắng sương,
Nhưng mùa xuân trở lại
Mang hoa trái đầy vườn.

Sự sống luôn chuyển động
Trong nhịp thở nhiệm mầu.
Sự chết không là hết,
Chỉ là cánh cửa mở.

Giêsu – Đấng đã chết
Trong nhục nhã thương đau,
Vượt tử thần trỗi dậy
Chiếu sáng cả địa cầu.

Ngài là Thiên Chúa thật,
Là sự sống vô biên.
Ai bước theo chân Chúa
Sẽ chẳng chết u buồn.

Vì thân này dẫu mất,
Linh hồn sẽ thăng hoa.
Sự chết bị chôn vùi,
Chiến thắng gọi vang xa.

Con tin vào Phục Sinh
Không phải chuyện ngày xưa,
Mà mỗi ngày sống lại
Trong ân sủng chan hòa.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan