Con phải tha thứ đến mấy lần?
Mt 18,21-35
21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? “22 Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách.24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng.25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ.26Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.”27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ.28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao! “29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.”30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện.32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta,33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao? “34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
Suy niệm:
Ai có nợ mà không cần trả cho hết! Và ai lại không biết ơn khi được người ta tha hết nợ cho mình? Thế nhưng, chúng ta có thật sự mong đợi lòng thương xót và ơn tha thứ khi chúng ta nợ ai một món nợ lớn không? Khi dân Israel phạm tội và chống lại Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để mặc họ cho những đường lối của chính họ, cho tới khi họ ăn năn và kêu cầu lòng thương xót của Người. Sách Đanien trong Cựu ước kể câu chuyện về Đanien và 3 người bạn, Hanania, Misaen, và Agiaria, bị bắt đi lưu đày từ Giêrusalem đến Babylon. Khi vua Babylon ném 3 người bạn của Đanien vào trong lò lửa bốc cháy, họ đã kêu cầu Thiên Chúa dủ lòng thương xót không chỉ cho họ, mà còn cho tất cả mọi người. Xin đừng để chúng con phải thẹn thùng xấu hổ. Nhưng xin Ngài tỏ lòng nhân hậu và lòng thương xót vô biên của Ngài khi Ngài đối xử với chúng con (Đn 3,41-42).
Ngôn sứ Giêrêmia nhắc nhở chúng ta rằng “Lòng thương xót của Chúa mãi không vơi. Sáng nào Người cũng ban ân huệ mới” (Ac 3,22-23). Thiên Chúa ban ơn sủng cho những kẻ khiêm nhường và tỏ lòng thương xót với những ai chạy đến với Người sự chữa lành và ơn tha thứ.
Chúng ta nợ Thiên Chúa món nợ không thể trả nổi
Lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta cho chúng ta thấy cách thức mà Thiên Chúa muốn mỗi người chúng ta phải có lòng thương xót đối với nhau. Khi Phêrô đưa ra câu hỏi về sự tha thứ và việc bày tỏ lòng thương xót đối với tha nhân, một cách nào đó ông đã đề xuất câu trả lời mà ông nghĩ Đức Giêsu sẽ rất hài lòng. Tại sao lại không tha thứ cho tha nhân đến bảy lần! Thật ấn tượng biết bao vì Đức Giêsu đáp lại với lời tuyên bố rằng người ta phải tha thứ đến 70 lần 7. Đức Giêsu nói rõ ràng rằng không có sự giới hạn có thể tính toán đối với lòng thương xót và sự tha thứ. Và Ngài đã củng cố quan điểm của mình với một dụ ngôn về hai loại con nợ rất khác nhau. Người thứ nhất nợ số tiền khổng lồ – hàng triệu triệu theo tiền của chúng ta. Trong thời Đức Giêsu, con số này còn lớn hơn tổng số thu nhập hàng năm của một lãnh thổ – nó đáng giá còn hơn số tiền để chuộc một ông vua! Tuy nhiên, con nợ đã được tha thứ số nợ kinh khủng như thế lại không thể tha thứ cho người bạn của mình với món nợ nhỏ xíu mà chỉ khoảng một phần trăm ngàn số nợ của hắn. Không có sự đối chiếu trái nghịch nào có thể lớn hơn!
Đức Giêsu đã trả giá đắt cho tội lỗi và án tội của chúng ta
Thánh Phaolô tông đồ nói với chúng ta rằng “Lương bổng mà tội lỗi trả cho người ta là cái chết; còn ân huệ Thiên Chúa ban không là sự sống đời đời trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 6,23). Không có cách nào chúng ta có thể trả được cho Chúa số nợ chúng ta mắc nợ Người vì tội lỗi và những xúc phạm của mình. Chỉ có lòng thương xót và sự tha thứ của Người mới có thể giải thoát chúng ta khỏi món nợ như thế. Không có sự xúc phạm nào của tha nhân có thể phạm đến chúng ta lại có thể so sánh với món nợ của chúng ta đối với Thiên Chúa! Nếu Thiên Chúa đã tha thứ cho mỗi người chúng ta món nợ của riêng mình, món nợ rất lớn, thì chúng ta cũng phải tha thứ cho người khác món nợ mà họ nợ chúng ta.
Đức Giêsu đã chuộc chúng ta khỏi ách nô lệ tội lỗi và cái chết đời đời
Ngang qua lễ đền tội của Đức Giêsu cho những tội lỗi của chúng ta trên thập giá, chúng ta đã được tha thứ món nợ vượt ngoài tất cả sự tính toán. Nó đòi Thiên Chúa trả giá chính Con của mình, Đức Giêsu Kitô, để cứu chuộc chúng ta với giá máu của Ngài. Đức Giêsu đã trả giá cho chúng ta và đem lại cho chúng ta ơn tha thứ cho tội lỗi chúng ta và giải thoát khỏi ách nô lệ của những ước muốn phóng túng và những thói quen tội lỗi của chúng ta. Thiên Chúa với lòng thương xót ban cho chúng ta ơn sủng và sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, để chúng ta có thể yêu thương như Người yêu thương, tha thứ như Người tha thứ, và đối xử với người khác với cùng lòng thương xót và nhân hậu mà Người đã bày tỏ với chúng ta.
Bình an đích thật với Thiên Chúa
Thiên Chúa đã giao hoà với chúng ta. Bạn có giao hoà với Thiên Chúa không? Nếu bạn tin tưởng và đón nhận tình yêu và ơn tha thứ của Thiên Chúa dành cho bạn, thì bạn cũng phải chọn lấy lòng thương xót đối với những ai mắc nợ bạn. Bạn có sẵn sàng tha thứ và làm hoà với tha nhân như Thiên Chúa đã làm hoà với bạn không?
“Lạy Chúa, xin cho con thành khí cụ bình an của Chúa. Ở đâu có hận thù, xin để con gieo yêu thương. Ở đâu có tổn thương, xin để con gieo sự tha thứ. Ở đâu có nghi ngờ, xin để con gieo niềm tin. Ở đâu có thất vọng, xin để con đem tới niềm hy vọng. Ở đâu có đêm tối, xin để con đem tới ánh sáng. Ở đâu có u buồn, xin để con đem tới niềm vui”. (Lời cầu nguyện của thánh Phanxicô Assisi, 1181-1226)
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Phó tế Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
* Daily Readings: