Hãy trả cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa
Mc 12,13-17
13 Họ cử mấy người Pha-ri-sêu và mấy người thuộc phe Hê-rô-dê đến cùng Người để Người phải lỡ lời mà mắc bẫy.14 Những người này đến và nói: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật. Thầy chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Vậy có được phép nộp thuế cho Xê-da hay không? Chúng tôi phải nộp hay không phải nộp? “15 Nhưng Đức Giê-su biết họ giả hình, nên Người nói: “Tại sao các người lại thử tôi? Đem một đồng bạc cho tôi xem! “16 Họ liền đưa cho Người. Người hỏi: “Hình và danh hiệu này là của ai đây? ” Họ đáp: “Của Xê-da.”17 Đức Giê-su bảo họ: “Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.” Và họ hết sức ngạc nhiên về Người.
Suy niệm:
Chúng ta mắc nợ Thiên Chúa những gì và nghĩa vụ của chúng ta đối với người khác là gì? Thánh Phaolô tông đồ nói với chúng ta rằng chúng ta phải trả lại cho nhau những gì thuộc về họ (Rm 13,6-8). Các nhà cầm quyền Do Thái tìm cách gài bẫy Đức Giêsu trong một vấn đề liên quan tới tôn giáo về thuế. Người Do Thái căm tức những nhà cầm quyền ngoại bang và rất ghét việc trả thuế cho Caesar. Họ đặt một câu hỏi song đề để thử Đức Giêsu, để xem Người có nói gì hầu họ có thể sử dụng để chống lại Người. Nếu Đức Giêsu trả lời rằng hợp pháp để trả thuế cho những người thống trị ngoại bang, thì Người sẽ mất uy tín với đám đông dân Do Thái, họ sẽ xem Người là một kẻ hèn nhát và là bạn của Cesar. Nếu Người nói không hợp pháp, thì những người Pharisêu sẽ tố cáo Người với nhà cầm quyền Rôma như một tên phá rối trị an để họ bắt Người.
Đức Giêsu lẩn tránh cạm bẫy của họ bằng việc cho họ xem hình ảnh của đồng tiền. Tiền đúc trong thế giới cổ đại có dấu hiệu quyền lực chính trị. Các nhà cầm quyền phát hành những đồng tiền với hình ảnh và câu viết của chính họ trên đó. Theo một ý nghĩa nào đó, đồng tiền được coi là sở hữu riêng của chính họ. Nơi đâu đồng tiền có giá trị, thì người thống trị nắm giữ chính quyền trên dân chúng. Vì người Do Thái sử dụng hệ thống tiền tệ của Rôma, Đức Giêsu giải thích rằng cái gì thuộc về Caesar thì phải trả về cho Caesar.
Chúng ta thuộc về Thiên Chúa không phải về mình
Câu chuyện này cũng có một ý nghĩa sâu xa khác. Chúng ta cũng được ghi dấu hình ảnh Thiên Chúa, vì chúng ta được dựng nên giống hình ảnh của chính Người (St 1,26-27). Chúng ta thật sự lệ thuộc, không phải vào chính chúng ta, nhưng vào Thiên Chúa, Đấng đã dựng nên chúng ta và cứu chuộc chúng ta trong máu châu báu của Con Người, Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. (1Cor 6,19-20). Thánh Phaolô tông đồ nói rằng chúng ta là những chi thể như của lễ sống động dâng cho Chúa (Rm12,1). Bạn có nhận thức rằng cuộc đời mình lệ thuộc vào Thiên Chúa và không lệ thuộc vào chính mình không? Và bạn có dâng cho Chúa những gì thật sự thuộc về Người không?
“Lạy Chúa, bởi vì Chúa đã dựng nên con, con mắc nợ Chúa tất cả tình yêu của con; bởi vì Chúa đã cứu chuộc con, con mắc nợ Chúa toàn thân con; bởi vì Chúa đã hứa ban rất nhiều, con mắc nợ Chúa tất cả sự hiện hữu của con. Hơn thế nữa, con còn mắc nợ nhiều hơn tình yêu con yêu chính mình, giống như Chúa cao trọng hơn con. Vì con Chúa đã ban chính mình, và vì con Chúa đã hứa ban chính Chúa. Lạy Chúa, con cầu xin Chúa cho con được cảm nghiệm bằng tình yêu những gì con cảm nghiệm bằng sự nhận biết; xin cho con nhận biết bằng tình yêu những gì con nhận biết bằng trí hiểu. Con mắc nợ Chúa hơn cả toàn thân con, nhưng con chẳng có gì nữa, và chính con, con cũng không thể đáp trả nó trọn vẹn cho Chúa. Lạy Chúa, xin kéo con đến với Chúa trong tình yêu”. (lời cầu nguyện của Anselm, 1033-1109).
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Phó tế Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
daminhtamhiep.net
* Daily Readings: