
Bài Ðọc I: Rm 16, 3-9. 16. 22-27
“Anh em hãy chào nhau trong cái hôn thánh thiện”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tôi xin gởi lời chào bà Prisca và ông Aquila, là những người cộng sự viên của tôi trong Ðức Giêsu Kitô, (họ đã liều mất đầu để cứu mạng sống tôi; không chỉ một mình tôi mang ơn họ mà thôi, nhưng còn tất cả các Giáo đoàn dân ngoại nữa), xin gởi lời chào Giáo đoàn đang hội họp tại nhà họ. Xin gởi lời chào Êphênêtô, người tôi yêu quý, ông là hoa quả đầu mùa trong Ðức Kitô bên Tiểu Á. Xin gởi lời chào Maria, người đã vất vả nhiều vì anh em. Xin gởi lời chào Anđrônicô và Giunia, người bà con và bạn tù của tôi; họ là những người danh vọng trong hàng các Tông đồ và đã thuộc về Ðức Kitô trước tôi. Xin gởi lời chào Ampliatô, người tôi rất yêu quý trong Chúa. Xin gởi lời chào Urbanô, cộng sự viên của chúng tôi trong Ðức Giêsu Kitô, và cả Sitakhin, người tôi yêu quý. Anh em hãy chào nhau trong cái hôn thánh thiện. Tất cả các Giáo đoàn của Ðức Kitô gởi lời chào anh em.
Tôi là Tertiô, người viết thư này, xin gởi lời chào anh em trong Chúa. Caiô, người cho tôi trọ nhà, và toàn thể Giáo đoàn cũng gởi lời chào anh em. Êrastô, chủ kho bạc thị trấn, và Quartô, người anh em, xin gởi lời chào anh em. Nguyện chúc ân sủng Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng tất cả anh em. Amen.
Kính chúc Ðấng có quyền năng làm cho anh em được vững vàng theo Tin Mừng tôi loan truyền, và lời giảng dạy của Chúa Giêsu Kitô, theo mạc khải mầu nhiệm được giữ kín từ đời đời, nhưng nay được tỏ bày, và nhờ các tiên tri ghi chép theo lệnh của Thiên Chúa hằng hữu, được thông tri cho các dân ngoại, để dẫn đưa họ về vâng phục đức tin. Kính chúc Thiên Chúa, Ðấng khôn ngoan độc nhất, nhờ Chúa Giêsu Kitô, kính chúc Người vinh quang muôn đời. Amen.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 144, 2-3. 4-5. 10-11
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
Xướng: 1) Hằng ngày con sẽ chúc tụng Chúa, và con sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời. Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được.
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
2) Thế hệ này rao giảng cho thế hệ kia hay công việc Chúa, và thiên hạ loan tin quyền năng của Ngài. Người ta nói đến vinh quang cao cả oai nghiêm, và phổ biến những điều kỳ diệu của Chúa.
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
3) Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
Alleluia: Ep 1, 17-18
Alleluia, alleluia! – Xin Chúa Cha của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, cho mắt tâm hồn chúng ta được sáng suốt, để chúng ta biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi chúng ta. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 16, 9-15
“Nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao của chân thật cho các con”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo anh em: Hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu.
Ai trung tín trong việc nhỏ thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc nhỏ thì cũng bất lương trong việc lớn.
Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ trao của cải chân thật cho anh em?
Và nếu anh em không trung tín trong việc quản lý của người khác, thì ai sẽ trao cho anh em của cải riêng mình?
Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc nó sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được”.
Nghe vậy, những người Pharisêu vốn ham tiền bạc liền cười nhạo Đức Giêsu. Nhưng Người bảo họ: “Các ông làm ra vẻ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu suốt lòng các ông. Vì điều người đời cho là cao trọng, lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”.
Suy niệm
Đoạn Tin Mừng hôm nay được đặt trong cuộc hành trình của Đức Giêsu lên Giêrusalem, hành trình đi vào “giờ” cứu độ, nơi Người sẽ chịu khổ nạn và được tôn vinh. Đây không chỉ là hành trình thể lý, mà là hành trình nội tâm của Đấng Cứu Thế, tiến dần đến giờ Thiên Chúa ấn định cho công trình cứu chuộc nhân loại.
Vì thế, mọi lời giảng dạy của Đức Giêsu trong giai đoạn này đều mang tính khẩn thiết, cấp bách và quyết liệt. Người không còn nói những lời chung chung, mà kêu gọi các môn đệ quyết định dứt khoát: hoặc chọn Thiên Chúa, hoặc chọn tiền bạc; hoặc sống cho Nước Trời, hoặc gắn bó với thế gian.
Giờ của Đức Giêsu là giờ cứu rỗi, nhưng đồng thời cũng là giờ phán xét: phán xét bằng chính thái độ của con người trước Tin Mừng. Vì thế, Đức Giêsu mời gọi mỗi người đừng chần chừ, nhưng hãy biết hành động khôn ngoan và trung tín, để không lỡ mất cơ hội cứu độ.
Hôm qua, chúng ta đã nghe dụ ngôn về người quản lý bất lương, người biết hành động mau lẹ khi biết mình sắp bị sa thải. Dù hành động của anh ta sai trái, Đức Giêsu lại khen sự khôn khéo, vì anh biết nhìn thấy thời điểm quyết định và hành động ngay.
Từ câu chuyện ấy, hôm nay Đức Giêsu rút ra những lời khuyên thực tế cho người môn đệ:
* Hãy biết dùng của cải trần gian để làm việc lành, tức là đầu tư vào Nước Trời. Của cải là phương tiện, không phải cùng đích.
* Hãy trung tín trong những việc nhỏ, vì Thiên Chúa thử lòng người qua những chi tiết rất bình thường.
* Hãy chọn một chủ duy nhất là Thiên Chúa, vì không thể vừa thờ Chúa vừa thờ tiền của.
* Hãy tránh thói ham danh ham lợi, vì “điều người đời cho là cao trọng lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”.
Đức Giêsu mời gọi ta học lấy sự khôn ngoan của Nước Trời: khôn ngoan không phải là mưu mô hay khéo léo để đạt lợi ích riêng, mà là biết phân định điều gì có giá trị đời đời, và dốc toàn lực sống cho điều đó.
Trong bài đọc I (Rm 16,3-9.16.22-27), thánh Phaolô kết thúc thư gửi tín hữu Rôma bằng một danh sách những người cộng sự viên thân yêu, những người đã đồng lao cộng khổ với ngài, cùng chịu gian truân vì Tin Mừng. Trong đó có: Priscilla và Aquila, đôi vợ chồng đã từng “liều mạng sống mình” vì Phaolô. Epenetus, “hoa trái đầu mùa của xứ Á-châu”. Maria, “người đã làm việc rất nhiều vì anh em”. Và còn biết bao người khác được Phaolô nhớ đích danh, với lòng biết ơn sâu xa.
Điều ấy cho thấy Giáo Hội sơ khai không phải là tập thể hoàn hảo, mà là cộng đoàn của những người trung tín và quảng đại, biết dùng chính cuộc đời mình để phục vụ Nước Trời. Họ không đợi đến lúc giàu có hay rảnh rỗi mới dấn thân, nhưng hành động ngay trong hoàn cảnh bé nhỏ, nghèo nàn, bách hại.
Họ đã trung tín trong việc nhỏ, nên Thiên Chúa trao cho họ việc lớn, việc mở rộng Nước Trời trong lịch sử nhân loại.
Thánh Phaolô kết thúc bức thư bằng lời ca ngợi: “Kính dâng Thiên Chúa, Đấng có quyền năng củng cố anh em theo Tin Mừng tôi rao giảng, mầu nhiệm được giữ kín từ muôn đời, nay được tỏ bày… Xin dâng vinh quang cho Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô đến muôn đời. Amen”. (Rm 16,25-27)
Lời chúc tụng ấy cho thấy bí quyết đời sống của Phaolô và các tín hữu đầu tiên: họ sống và hành động dựa trên Lời Chúa, mến yêu và thực thi Lời ấy cho đến cùng. Chính đó là sự khôn ngoan đích thực của Nước Trời.
Đức Giêsu đang tiến dần đến Giêrusalem, biểu tượng của thời điểm quyết định. Người kêu gọi chúng ta cũng hãy ý thức rằng cuộc đời này là hành trình lên Giêrusalem của riêng mình. Mỗi ngày sống là một bước tiến đến “giờ của Chúa”, giờ mà ta sẽ phải trả lời trước Thiên Chúa về những ơn đã nhận.
Mỗi thánh lễ ta tham dự chính là giờ quyết định ấy được tái diễn. Tại bàn tiệc Lời Chúa, ta được mời gọi lắng nghe và chọn lựa. Tại bàn tiệc Thánh Thể, ta được kết hiệp với Đức Kitô và được sai đi.
Mỗi thánh lễ là một khúc quanh của ơn cứu độ, một lời mời gọi cấp bách:
“Thời buổi đã đến, Nước Thiên Chúa đã gần. Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. (Mc 1,15) Vì thế, ta không thể trì hoãn. Đức tin không thể là “chuyện để mai”. Tin Mừng phải được sống hôm nay, yêu thương hôm nay, quảng đại hôm nay. Nếu người quản lý trong Tin Mừng đã khôn ngoan xoay sở cho tương lai tạm bợ, thì người môn đệ Chúa Kitô càng phải khôn ngoan hơn để chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu.
Câu chuyện minh họa: Một đồng xu bé nhỏ
Một lần, có một cậu bé nghèo đến nhà thờ dâng lễ. Khi rổ quyên góp được chuyền đến, cậu chỉ có đúng một đồng xu nhỏ trong túi. Cậu do dự, rồi bỏ vào đó tất cả. Sau lễ, một người đàn ông ngồi cạnh cảm động, đến hỏi: – Con chỉ có vậy thôi sao? Cậu bé mỉm cười: – Vâng, nhưng con muốn Chúa biết con đã dâng hết lòng mình.
Vài năm sau, cậu bé ấy trở thành một linh mục truyền giáo, đem Tin Mừng đến những vùng xa xôi. Khi được hỏi bí quyết nào khiến ngài dấn thân như thế, ngài chỉ nói: “Tất cả bắt đầu từ đồng xu nhỏ mà tôi đã dâng cho Chúa, và từ đó, Ngài làm phần còn lại”.
Câu chuyện nhỏ nhưng nói lên tinh thần trung tín trong việc nhỏ, khôn ngoan trong việc dùng của cải trần thế cho Nước Trời. Đó là cách Chúa biến điều tầm thường thành điều vĩnh cửu.
Câu hỏi xét mình
– Tôi đang sử dụng của cải, tài năng, thời gian của mình như thế nào: để tích lũy cho đời này hay để đầu tư cho Nước Trời?
– Tôi có trung tín trong những việc nhỏ Thiên Chúa trao, như lời nói, công việc, phục vụ hằng ngày, hay chỉ chờ việc lớn mới dấn thân?
– Nếu Chúa Giêsu gọi tôi “ra quyết định” hôm nay, tôi có dám chọn Ngài dứt khoát không?
Lạy Chúa Giêsu, Đấng đang tiến lên Giêrusalem vì yêu con,
Xin cho con nhận ra tính cấp bách của ơn cứu độ trong cuộc đời mình.
Xin dạy con biết khôn ngoan như người quản lý trung tín,
biết dùng của cải, thời gian, và sức lực để mưu cầu những giá trị vĩnh cửu.
Xin đừng để con sống dửng dưng giữa “thời buổi cấp bách” của Nước Trời,
nhưng biết mau mắn chọn Chúa làm kho tàng duy nhất.
Xin cho con trung tín trong việc nhỏ,
để con được Chúa trao phó việc lớn là chính sứ mạng Tin Mừng.
Lạy Chúa, xin củng cố con trong đức tin,
để giữa thế gian đầy mê hoặc, con chỉ phụng sự một mình Chúa. Amen
Lm G. Võ Tá Hoàng
* Daily Readings: