
Bài Ðọc I: 1Mcb 6, 1-13
“Vì các tai hoạ trẫm đã gây cho Giêrusalem mà trẫm phải buồn bực mà chết”.
Trích sách Macabê quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, vua Antiôcô rảo khắp các tỉnh miền bắc. Vua nghe nói tại Ba Tư có thành Êlymai nổi tiếng là giàu có và lắm vàng bạc; trong thành lại có một ngôi đền thờ lắm bảo vật, đầy những binh giáp bằng vàng, chiến bào, khiên mộc di sản của Alexanđrô, con Philipphê, vua xứ Macêđônia, là vua tiên khởi cai trị dân Hy Lạp. Vậy ông đến tìm cách chiếm lấy thành để cướp của. Nhưng ông không thành công, vì dân thành đã biết trước ý định của ông, nên đã vùng lên chống lại. Ông bỏ chạy và buồn bực lui quân trở về Babylon.
Lúc vua còn ở Ba Tư, có người đến đem tin cho vua hay toán quân của ông ở Giuđa đã bị đánh bại chạy tán loạn, và Lysia, vị tướng chỉ huy một đoàn quân hùng hậu, cũng đã phải tháo lui chạy trốn quân Do Thái; quân Do Thái lại càng mạnh thêm nhờ ở khí giới, lương thực và chiến lợi phẩm rất nhiều đã lấy được của các đoàn quân họ đánh bại. Họ đã hạ tượng thần vua đã đặt trên bàn thờ ở Giêrusalem; họ cũng đã xây thành đắp luỹ cao như trước chung quanh Ðền thờ và chung quanh thành Bethsura.
Nghe tin ấy, nhà vua khiếp đảm và rất xúc động. Vua vật mình xuống giường và buồn đến lâm bệnh, (bởi vì) sự việc đã không xảy ra như vua ước muốn. Vua liệt giường nhiều ngày, càng ngày càng buồn. Và tưởng mình sắp chết, vua liền triệu tập tất cả bạn hữu lại mà nói với họ rằng: “Trẫm không còn chớp mắt được nữa và lòng trẫm tan nát vì ưu tư. Trẫm tự nghĩ: trước kia khi trẫm còn quyền thế, trẫm vui sướng và được người ta quý mến, mà giờ đây trẫm lâm cảnh buồn sầu và đau khổ biết bao! Bây giờ trẫm hồi tưởng lại các tai hoạ trẫm đã gây cho Giêru-salem: trẫm đã chiếm đoạt các chén bằng vàng bạc tại đó, và đã ra lệnh tiêu diệt dân Giuđêa cách vô cớ. Trẫm nhìn nhận là vì các việc ấy mà phải khốn khổ như thế này, mà giờ đây trẫm phải buồn bực mà chết nơi đất khách quê người”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 9, 2-3. 4 và 6. 16b và 19
Ðáp: Lạy Chúa, con mừng rỡ vì ơn Ngài cứu độ.
Xướng: 1) Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, con sẽ kể ra mọi điều lạ lùng của Chúa. Con sẽ mừng rỡ hân hoan trong Chúa, con sẽ đàn ca danh Ngài, lạy Ðấng Tối Cao.
Ðáp: Lạy Chúa, con mừng rỡ vì ơn Ngài cứu độ.
2) Vì quân thù của con đã tháo lui, chúng chạy trốn và vong mạng trước thiên nhan Chúa. Chúa trách phạt chư dân, diệt vong đứa ác, bôi nhoà tên tuổi chúng tới muôn đời.
Ðáp: Lạy Chúa, con mừng rỡ vì ơn Ngài cứu độ.
3) Người chư dân rơi chìm xuống hố mà họ đã đào, chân họ mắc vào cạm bẫy mà họ đã che. Vì kẻ cơ bần không bị đời đời quên bỏ, hy vọng người đau khổ không mãi mãi tiêu tan.
Ðáp: Lạy Chúa, con mừng rỡ vì ơn Ngài cứu độ.
Alleluia: Pl 2, 15-16
Alleluia, alleluia! – Anh em hãy tích trữ lời ban sự sống, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao ở giữa thế gian. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 20, 27-40
“Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng của kẻ sống”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, có mấy người thuộc phái Sađốc, là những người chối không tin có sự sống lại, đến gần Chúa Giêsu hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, Môsê đã viết cho chúng tôi: nếu ai có một người anh cưới vợ, rồi chết đi mà không có con, thì người em phải cưới người vợ đó để anh mình có kẻ nối dòng. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ, rồi chết mà không có con. Người kế tiếp cưới vợ goá đó, rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng cưới người vợ goá đó. Và tất cả bảy người đều cưới như vậy và đều chết mà không để lại người con nào. Sau cùng người thiếu phụ đó cũng chết. Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy, vì tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ?”
Chúa Giêsu trả lời rằng: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng; họ sẽ không thể chết nữa, vì họ giống như thiên thần, họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại. Về vấn đề kẻ chết sống lại, thì Môsê trong đoạn nói về Bụi gai, khi ông gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp. Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống, vì mọi người đều sống cho Chúa”.
Bấy giờ có mấy luật sĩ lên tiếng thưa Người rằng: “Lạy thầy, Thầy dậy đúng lắm”. Và họ không dám hỏi Người điều gì nữa.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Giữa những thử thách, bất định và đổi thay của đời sống, lòng người luôn bị chi phối bởi những câu hỏi căn bản nhất của phận người: Vì sao phải chết? Sau cái chết, con người đi về đâu? Có sự thưởng phạt công minh chăng? Thiên đàng và hỏa ngục có thật không? Có một thế giới mai hậu vượt khỏi ranh giới của cuộc đời chóng qua này không? Những vấn nạn ấy không chỉ là thắc mắc của triết học hay tôn giáo, mà còn là thao thức hiện sinh của mỗi con người. Hôm nay, Lời Chúa mở ra cho chúng ta ánh sáng để nhận ra chân lý về sự sống lại và hy vọng đời đời.
Bài đọc I thuật lại cái chết bi thảm của vua Antiôcô, vị hoàng đế lừng danh của đế quốc Hy Lạp. Ông có mọi sự: quyền lực, uy thế, danh vọng và sự giàu có vượt bậc. Nhưng ông đã gục ngã thảm hại trước dân Do Thái, một dân tộc nhỏ bé nhưng được Thiên Chúa tuyển chọn.
Ông chết nơi đất khách, cô độc và nhục nhã; quan trọng hơn là chết trong sự ân hận sâu xa vì những tội ác ông đã gây ra cho Dân Chúa. Đoạn văn này không chỉ là một trang sử bi thương, mà còn là lời cảnh tỉnh: Trong cuộc đời đổi thay này, không gì là vĩnh cửu; quyền lực, tiền tài, danh vọng, tất cả đều tan biến. Con người phải chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình trước mặt Thiên Chúa.
Kinh nghiệm ấy minh hoạ cho chân lý mà truyền thống dân gian vẫn nói: “Gieo gió thì gặt bão”, “ở hiền gặp lành”. Con người phải “trả giá” cho sự thiện hay sự ác mà mình gây nên, không chỉ trong đời này nhưng còn trong đời sau.
Trong Tin Mừng, Đức Giêsu đối diện với câu hỏi thách đố của nhóm Sađđucêô, những người không tin có sự sống lại. Họ đưa ra một tình huống ngụy biện nhằm phủ nhận đời sau. Chúa Giêsu đã mặc khải những điểm cốt lõi:
Tất cả mọi người đều phải chết. Đó là thực tại nghiệt ngã của thân phận tội lỗi, “tiền công của tội lỗi là sự chết”.
Thiên Chúa là Chúa của kẻ sống. Người tạo dựng con người vì yêu thương và không bỏ mặc họ cho sự hư mất.
Sự chết không phải là chấm dứt. Nhờ cái chết và phục sinh của Đức Giêsu Kitô, con người được giải thoát khỏi quyền lực sự chết và được mở ra con đường sống đời đời.
Người được sống lại sẽ giống như các thiên thần. Không còn lệ thuộc vào những điều kiện trần thế, nhưng được tham dự vào vinh quang của Thiên Chúa. Như vậy, đối với Kitô hữu, chết không phải là điểm kết thúc, mà là cửa ngõ bước vào sự sống mới. Đó không phải là huỷ diệt, nhưng là biến đổi, là bước chuyển từ cõi tạm sang cõi trường sinh.
Lời Chúa trong những ngày cuối năm phụng vụ luôn nhắc ta đừng bám víu vào những bảo đảm tạm bợ của đời này. Đời sống vật chất, dù cần thiết, nhưng không phải là cứu cánh. Cả thành công lẫn thất bại đều chóng qua. Sức khỏe, sắc đẹp, tiền tài, địa vị, tất cả sẽ theo thời gian mà mất đi.
Điều duy nhất còn lại là tình yêu ta dành cho Thiên Chúa và những hành động yêu thương dành cho tha nhân. Vì thế, điều quan trọng là mỗi ngày chúng ta biết xây dựng đời sống vĩnh cửu, bằng việc chuyên cần tham dự Thánh Lễ, siêng năng đón nhận Thánh Thể, lắng nghe và sống Lời Chúa, noi gương Mẹ Maria: suy niệm, ghi nhớ trong lòng và thực hành trong đời sống. Niềm tin vào sự sống lại không làm chúng ta lìa xa trần gian, nhưng giúp ta sống trần gian với chiều kích vĩnh cửu: quảng đại hơn, thanh thoát hơn, hy vọng hơn và can đảm hơn.
Thánh Thể là nguồn sống của chúng ta, là “bảo chứng cho sự sống lại”. Khi ta đón nhận Mình và Máu Đức Kitô, ta được thông phần vào chính sự sống của Người, sự sống mạnh hơn sự chết.
Trong giây phút này, trước khi bước vào bàn tiệc thánh, chúng ta hãy mở rộng tâm hồn để đón nhận sự sống thần linh Chúa ban, và chuẩn bị cho ngày được mời dự bàn tiệc Nước Trời, nơi niềm vui không bao giờ tàn phai.
Câu hỏi xét mình
Tôi có thật sự tin vào sự sống lại và sự sống đời đời, hay tôi vẫn sống như thể tất cả kết thúc sau cái chết?
Có điều gì trong cuộc sống khiến tôi bám víu quá mức và làm lu mờ khát vọng hướng về Thiên Chúa?
Mỗi ngày tôi đã làm gì để nuôi dưỡng hy vọng vĩnh cửu, qua cầu nguyện, Thánh Lễ, hay các việc bác ái?
Lm G Võ Tá Hoàng
* Daily Readings :