
Bài Ðọc I: Is 7, 10-14
“Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ngày ấy, Chúa phán bảo cùng vua Achaz rằng: “Hãy xin Thiên Chúa, Chúa ngươi, một dấu ở dưới lòng đất hay ở trên trời cao”. Nhưng vua Achaz thưa: “Tôi sẽ không xin, vì tôi không dám thử Chúa”.
Và Isaia nói: “Vậy nghe đây, hỡi nhà Ðavít: Làm phiền lòng người ta chưa đủ ư, mà còn muốn làm phiền lòng Thiên Chúa nữa? Vì thế, chính Chúa sẽ cho các ngươi một dấu: này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6
Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh.
Xướng: 1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.
Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh.
2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.
Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh.
3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm kiếm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp.
Ðáp: Chúa ngự qua, chính Ngài là Hoàng Ðế hiển vinh.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Lạy Chìa khoá Ðavít, Ngài mở cửa thiên quốc, xin hãy đến cứu thoát người bị xiềng xích đang ngồi trong bóng tối tăm khỏi cảnh ngục tù! – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 1, 26-38
“Này trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con trai”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy Thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà. Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít, tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.
Nhưng Maria thưa với Thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?” Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà, và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra sẽ là Ðấng Thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già, và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, vì không có việc gì mà Chúa không làm được”.
Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và Thiên thần cáo biệt Bà.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Thiên Chúa sẽ cho các ngươi một dấu lạ: này, trinh nữ sẽ thụ thai, bà sẽ gọi tên con là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Thiên Chúa, Đấng mà “không ai đã thấy mà không phải chết”, lại đã được cưu mang trong lòng một con người, đã trở thành một xương một thịt với loài người. Đó là dấu lạ lớn lao nhất, một dấu lạ có một không hai trong lịch sử nhân loại này. Do thói quen “gần chùa gọi Bụt bằng anh”, con người hôm qua cũng như chúng ta hôm nay đã không nhận ra được dấu lạ lớn lao đó; và nếu có, thì lại nghĩ đó chỉ là đặc ân riêng dành cho Trinh Nữ Maria, người mà thánh sử Luca trong Tin Mừng hôm nay đã miêu tả: “Bà có phúc, vì được Thiên Chúa ở cùng.”
Dấu lạ vĩ đại ấy không phải là của riêng Đức Maria, và tiên tri Isaia đã không loan báo việc Thiên Chúa ở cùng một người, nhưng là “ở cùng chúng ta”. Như thế, nếu Thiên Chúa đã trở thành một xương một thịt với Đức Maria, thì chắc chắn Ngài cũng sẽ trở thành một xương một thịt với chúng ta. Vì chính Ngài đã tuyên bố: “Mẹ Ta là người nghe và giữ Lời Thiên Chúa”; và lúc khác Ngài nói: “Những gì các con làm cho một trong những kẻ bé mọn nhất này là các con làm cho chính Thầy.” Chính Ngài đã thực hiện lời tuyên bố đó khi quả quyết rằng: “Ai giữ lời Thầy thì ở trong Thầy.” Và nhất là vào lúc cuối đời, khi biết rằng đã đến giờ Ngài không còn hiện diện cách hữu hình với các môn đệ của Ngài nữa, Ngài đã cầm lấy bánh, âu yếm nhìn họ và nói: “Hãy cầm lấy mà ăn, vì này là Mình Thầy. Ai ăn Thầy thì ở trong Thầy và Thầy ở trong kẻ ấy.” Ở trong Ngài là gì nếu không phải nên một với Ngài? Thiên Chúa đã thực sự nên một với chúng ta. Đó là dấu lạ vĩ đại nhất, lớn lao nhất, một dấu lạ làm đảo lộn tất cả thân phận và vận mệnh của con người và vũ trụ này, đến độ ta có thể nói rằng: vì đã được nên một với Thiên Chúa, nên ta cũng là những hiện thân của Thiên Chúa.
Thế nhưng, cuộc sống cứ lặng lẽ trôi. Những khuynh hướng tội lỗi trong ta cứ ngày một vùi dập đời ta. Những thất trung, phản bội ngày một lan tràn trong nhân loại. Thêm vào đó, những tham muốn tiền bạc, của cải, những đam mê nhục dục cứ mãi lồng lộn trong ta. Có lúc ta tưởng chừng như không có Thiên Chúa. Có lúc, cũng như người Do Thái xưa, ta đã thách thức Ngài: “Ông hãy làm dấu lạ gì đi, để chúng tôi tin ông. Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá đi!” Trước những thách thức ấy của ta, trước những gào thét đắc thắng của nhân loại hôm nay, Thiên Chúa vẫn im lặng. Ngài vẫn âm thầm thực hiện một dấu lạ vĩ đại nhất là nên một với loài người tội lỗi chúng ta. Tiếc rằng chẳng mấy ai nhận ra được dấu lạ ấy, chẳng mấy ai đón tiếp Ngài.
Để Thiên Chúa có thể nên một với mình, Đức Maria đã hoàn toàn xóa bỏ mình để thưa “vâng” với Người trong tất cả những biến cố vui mừng và bi đát nhất trong đời mình. Để có thể nên một với Thiên Chúa, Đức Maria đã hoàn toàn bỏ mình, hối hả ra đi khỏi nhà đem Tin Mừng cho bà Êlisabét. Mẹ đã thực sự chết đi đối với tất cả những gì là của mình, để chỉ biết sống cho Thiên Chúa và cho loài người.
Thiên Chúa vừa ngỏ với ta một Tin Mừng lớn lao nhất là cho ta được nên một với Người. Chúa Giêsu sắp mời ta dùng bữa với Ngài để Ngài thực sự nên một với ta. Hơn bao giờ hết, nhất là trong những ngày chuẩn bị mừng sinh nhật Chúa Giêsu, Đấng đã sinh vào trần thế để cho ta được nên một với Ngài và nên con cái Thiên Chúa, ta hãy noi gương Đức Maria, luôn biết xóa bỏ mình, sẵn sàng vui lòng đón nhận mọi biến cố vui buồn Thiên Chúa gửi đến cho ta trong tâm tình biết ơn Người, và nhất là biết đối xử với anh em trong tình yêu thương, tha thứ; vì giống như ta, họ chính là hiện thân của Đức Kitô, Đấng đã nộp mình vì ta để ta được nên một với Ngài và nên một với nhau.
Xin Chúa Giêsu Giáng Sinh biến đổi tất cả chúng ta thành một nhân loại mới, luôn được nên một với Ngài ngay từ hôm nay.
Lời nguyện
Lạy Chúa Giê-su,
Chúa là Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng con.
Xin ban cho chúng con trái tim đơn sơ như Đức Maria,
để biết xóa bỏ mình, thưa “xin vâng” mỗi ngày,
và trở nên nơi cư ngụ sống động của Chúa giữa trần gian.
Amen
Lm G Võ Tá Hoàng
* Daily Readings :