Bài Ðọc I: 1V 12, 26-32; 13, 33-34

“Giêrôbôam đúc hai con bò vàng”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Giêrôbôam nói trong lòng rằng: “Giờ đây vương quốc sẽ trở về với nhà Ðavít; nếu dân này lên Giêrusalem để tế lễ trong nhà Chúa, thì lòng dân này sẽ quy thuận với chủ mình là Rôbôam, vua xứ Giuđa; họ sẽ giết ta và trở về với Rôbôam”. Bấy giờ, ông triệu tập hội nghị và đúc hai con bò vàng, ông nói với dân chúng rằng: “Các ngươi không cần phải lên Giêrusalem nữa. Hỡi Israel, đây những vị thần minh đã dẫn ngươi ra khỏi đất Ai Cập”. Ông đặt một con bò vàng ở Bêthel và một con ở Ðan. Việc đó là dịp tội cho dân Israel, vì dân chúng lên tận Ðan để thờ con bò vàng. Ông còn xây chùa miếu trên những nơi cao, đặt các người trong dân làm tư tế, họ không phải là con cháu Lêvi. Ông chọn ngày rằm tháng tám là ngày lễ trọng, giống như lễ trọng thường cử hành trong xứ Giuđa. Ông lên bàn thờ để tế những tượng bò mà ông đã đúc, ông làm như thế ở Bêthel; cũng tại Bêthel, ông đã thiết lập hàng tư tế trong các chùa miếu mà ông đã xây cất trên những nơi cao.

Sau các sự việc đó, Giêrôbôam chẳng những không dứt bỏ đàng tội lỗi, mà trái lại ông còn tiếp tục đặt ở những nơi cao hàng tư tế chọn trong dân chúng. Do đó, nhà Giêrôbôam phạm tội, bị lật đổ và xoá khỏi mặt đất.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 105, 6-7a. 19-20. 21-22.

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài.

Xướng: 1) Chúng tôi đã phạm tội cũng như tổ phụ chúng tôi, chúng tôi đã làm điều gian ác và ăn ở bất nhân. Tổ phụ chúng tôi, khi còn ở bên Ai Cập, đã khôngsuy xét những việc lạ lùng của Chúa.

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài.

2) Dân chúng đã đúc con bò tại Horéb, và lễ bái thần tượng đã đúc bằng vàng. Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ.

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài.

3) Họ đã quên Thiên Chúa là Ðấng cứu độ mình, Ðấng đã làm những điều trọng đại bên Ai Cập, Ðấng đã làm những điều kỳ diệu trên lãnh thổ họ Cam, và những điều kinh ngạc nơi Biển Ðỏ.

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài.

Alleluia: Tv. 94,8ab

Alleluia, alleluia – Ước gì hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 8,1-10

“Họ ăn no nê”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.

Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: “Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến”. Các môn đệ thưa: “Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no”. Và người hỏi các ông: “Các con có bao nhiêu bánh?” Các ông thưa: “Có bảy chiếc”.

Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát. Các ông chia cho dân chúng. Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ. Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát. Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng. Số người ăn độ chừng bốn ngàn. Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền đến miền Ðammanutha.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

Bài đọc I hôm nay cho thấy: sau cuộc ly khai về mặt chính trị giữa mười chi tộc ở phương Bắc và hai chi tộc ở phương Nam, lại xảy ra một cuộc ly khai nghiêm trọng hơn, đó là ly khai trên lãnh vực tôn giáo. Trước khi có triều đại quân chủ trên đất Israel, mối dây liên kết duy nhất giữa mười hai chi tộc chính là niềm tin chung vào Thiên Chúa Giavê.

Khởi đi từ triều đại vua Saolê, và đặc biệt dưới thời vua Đavít và Salômôn, sự hiệp nhất giữa các chi tộc mang thêm chiều kích chính trị. Tuy nhiên, mối dây này vốn mong manh. Dù được quy tụ dưới quyền một vị vua, các chi tộc vẫn giữ bản sắc riêng biệt. Những sai lầm và vụng về trong chính sách kinh tế của vua Salômôn, rồi sau đó là của vua Robôam, đã khiến mười chi tộc phương Bắc phẫn nộ tột cùng. Trước thử thách ấy, mỗi nhóm quay về với chi tộc của mình, và sự hiệp nhất của đất nước Israel bị tan vỡ.

Tuy nhiên, các chi tộc phương Bắc vẫn giữ thói quen hành hương xuống phương Nam, đến Đền Thờ Giêrusalem, nơi đặt Hòm Bia Giao Ước. Vua Giêrôbôam ở phương Bắc không muốn thần dân mình tiếp tục gắn bó với Giêrusalem. Ông cho phục hồi hai thánh điện cũ tại Béthel và Đan, để dân chúng hành hương tại chỗ. Như thế, cuộc ly khai mang tính chính trị giờ đây được củng cố thêm bằng một cuộc ly khai tôn giáo.

Những biến cố tương tự như thế vẫn còn xảy ra trong đời sống hôm nay. Chúng ta ý thức rõ rằng hoàn cảnh kinh tế và chính trị có ảnh hưởng rất lớn trên đời sống con người, kể cả đời sống đức tin. Có thể điều này làm chúng ta “chói tai”, nhưng đó là một thực tế: trong nhiều gia đình, đời sống kinh tế tác động mạnh mẽ đến đời sống tâm linh. Do đó, người tín hữu cần tỉnh táo để nhận diện những điều kiện cụ thể của công cuộc loan báo Tin Mừng ngày nay. Tin vào Chúa và làm sứ giả của Người cũng đòi hỏi chúng ta dấn thân cho công bằng xã hội và phẩm giá con người.

Đó chính là điều Chúa Giêsu đã thực hiện trong bài Tin Mừng hôm nay. Người không chỉ rao giảng Tin Mừng từ làng này sang làng khác, không chỉ chữa lành bệnh tật, mà còn chạnh lòng thương và làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dưỡng đám đông đang đói khát.

Giống như các Tông đồ xưa, chúng ta không chỉ có bổn phận loan báo Nước Thiên Chúa bằng lời nói, mà còn được mời gọi cộng tác với Chúa Giêsu để nuôi dưỡng con người toàn diện. Đứng trước đám đông mệt mỏi vì đói khát, các môn đệ biết điều cần làm, nhưng họ ý thức sự bất lực của mình: không đủ khả năng, không đủ phương tiện. Chúa Giêsu không đòi các ông làm điều vượt quá sức, Người chỉ mời gọi họ trao cho Người những gì họ có.

Ngày nay cũng vậy, người tín hữu được sai đi làm chứng cho Tin Mừng giữa một thế giới còn nhiều thiếu thốn và bất công. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta làm tất cả những gì có thể trong khả năng của mình, và tin tưởng rằng Người sẽ hoàn tất phần còn lại. Qua Thánh lễ hôm nay, Chúa tiếp tục tái diễn phép lạ hóa bánh ra nhiều, nuôi dưỡng chúng ta bằng Lương Thực thần linh. Và khi đã được nuôi dưỡng bởi chính Người, chúng ta được sai đi để chia sẻ chính con người mình: thời gian, sức khỏe, tài năng và của cải cho những anh chị em đang túng thiếu. Đó chính là đòi hỏi thiết yếu của chứng tá Kitô hữu trong xã hội hôm nay.

Xét mình

Tôi có đang để những lo toan kinh tế, xã hội hay quyền lợi cá nhân làm suy yếu đời sống đức tin và sự gắn bó của tôi với Giáo hội không?

Tôi đã thực sự dám chia sẻ “những gì mình có” cho Chúa và cho anh chị em, hay vẫn còn khép kín và sợ thiếu thốn cho bản thân?

Lm G. Võ tấn Hoàng

* Daily Reading : 

https://bible.usccb.org/bible/readings/021426.cfm