Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên
Mt 23, 1-12
1 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng:2“Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy.3 Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm.4 Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào.5 Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài.6 Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường,7 ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi”.8 “Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là “ráp-bi”, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau.9 Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời.10 Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Kitô.11Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em.12 Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.
Suy niệm:
Ai lại không ao ước lời khen ngợi và sự kính trọng của người khác? Chúng ta muốn người khác nhìn mình lúc chúng ta tốt nhất với tất cả những năng lực và thành tựu của mình – hơn là lúc chúng ta tệ nhất với tất cả những lầm lỗi và thiếu sót của mình. Thiên Chúa nhìn thấy chúng ta như chúng ta thật sự là – những tội nhân và những người luôn cần đến lòng thương xót, sự trợ giúp, và sự hướng dẫn của Người. Ðức Giêsu đã cảnh báo các luật sĩ và Pharisêu, các thầy dạy và các nhà lãnh đạo của Israel phải dạy dỗ và phục vụ dân mình với sự khiêm tốn và chân thành hơn là với sự kiêu căng và sự tự cao tự đại. Họ còn đi xa hơn nữa bằng cách lôi kéo sự chú ý vào địa vị tôn giáo và những thực hành đạo đức của họ. Bằng cách này, họ muốn làm những mẫu mực tốt về sự tuân giữ luật lệ Do Thái. “Hãy xem chúng tôi tuân giữ tất cả mọi luật lệ nghi thức và tôn giáo chu đáo biết chừng nào!” Trong sự nhiệt thành sai lạc của mình về tôn giáo, họ tìm kiếm sự kính trọng và vinh dự cho riêng mình hơn là cho Thiên Chúa. Họ khiến cho sự thực hành đức tin của mình thành gánh nặng hơn là niềm vui cho dân chúng mà lẽ ra họ phải phục vụ.
Lòng kính trọng đích thật dành cho Thiên Chúa giúp chúng ta tự hạ và suy phục giáo huấn của Người. Chúng ta không thể được Thiên Chúa dạy dỗ trừ khi trước hết chúng ta học cách lắng nghe lời Người sau đó mới vâng phục sự chỉ dẫn của Người.
Một Cha và một Thầy
Đức Giêsu có cấm người ta gọi ai đó là thầy, danh xưng Do Thái dành cho thầy dạy lời Chúa (Mt 23,7-8) hoặc là chakhông? Luật Moisen trong Kinh thánh đặc biệt chỉ định tất cả người cha đều là thầy và người hướng dẫn cho con cái để giúp họ hiểu và vâng phục các chỉ dẫn của Thiên Chúa (Đnl 6,7). Tại sao Đức Giêsu khiển trách các kinh sư và người Phariseu, các nhà cầm quyền tôn giáo của dân Do Thái, trước sự có mặt của các môn đệ? Đức Giêsu dường như đang cảnh cáo cả hai: các môn đệ của Người và những người lãnh đạo tôn giáo về sự cám dỗ tìm kiếm danh hiệu và sự kính trọng để lôi kéo sự chú ý về mình thay vì cho Thiên Chúa và lời Chúa. Kiêu ngạo cám dỗ chúng ta coi mình hơn tất cả những người khác.
Kinh thánh đưa ra lời cảnh cáo mạnh mẽ về mối nguy hiểm của lòng kiêu ngạo tự tìm kiếm tư lợi: “Kiêu căng đưa tới sụp đỗ, ngạo mạn dẫn đến té nhào” (Cn 16,18). “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, và ban ơn cho những kẻ khiêm nhường” (Cn 3,24; Gc 4,6). Origen thành Alexandria (185-254 AD), một giáo phụ và nhà chú giải Kinh thánh, nhắc nhở những ai dạy dỗ và hướng dẫn hãy nhớ trước hết và trên hết, họ phải là những “môn đệ” và “tôi tớ” ngồi dưới chân Chúa và Thầy dạy của mình là Chúa Giêsu Kitô:
“Anh em chỉ có một thầy còn tất cả anh em là anh em với nhau… Ai phục vụ lời Chúa sẽ không mong đợi mình được gọi là thầy, vì họ biết rằng khi họ thực hiện tốt thì đó chính là Đức Kitô đang ở trong họ. Họ phải gọi mình là tôi tớ dựa vào lệnh truyền của Đức Kitô “Ai muốn làm lớn trong anh em, hãy làm đầy tớ cho anh em”.
Khiêm nhường đích thật
Tôn kính Thiên Chúa và các đường lối của Người hướng chúng ta đến sự khiêm nhường và hiền lành trong lòng – sự vui lòng tự nguyện tìm kiếm Đấng thật sự tốt lành là chính Thiên Chúa. Bản tính của khiêm nhường thật sự là gì và tại sao chúng ta phải đón nhận nó như sự cần thiết cho đời sống chúng ta? Chúng ta có thể dễ dàng hiểu lầm khiêm nhường là điều gì đó làm mất giá trị hay gây hại cho cảm thức phúc lợi và nghĩ tốt về mình. Khiêm nhường đích thật không nghĩ xấu về mình, hay có quan niệm hạ thấp mình, hay nghĩ mình thấp hèn hơn mọi người khác. Khiêm nhường thật sự giải thoát chúng ta khỏi mối bận tâm về mình, bởi vì sự cố chấp thấp hèn có xu hướng lôi kéo sự chú ý về phía mình. Khiêm nhường là thành thật trong việc tự biết mình và thành thật trong hành động. Việc nhìn mình cách chân thành, với sự xét đoán đúng mức, tức là nhìn mình theo cách Thiên Chúa nhìn mình (Tv 139,1-4).
Người khiêm nhường đánh giá đúng mức về mình, không có sự ảo tưởng hay làm ra vẻ là gì đó mà mình không có. Người khiêm nhường thật sự nhìn mình không nhỏ hơn hay lớn hơn mình thật sự là. Khiêm nhường thật sự giúp chúng ta trở nên chính mình như Thiên Chúa mong đợi chúng ta không rơi vào sự tuyệt vọng hay kiêu căng. Người khiêm nhường không muốn đeo mặt nạ hay vẻ bề ngoài để nhìn tốt lành trước kẻ khác. Người như vậy không bị dao động trước những gì phụ thuộc, như tiếng đồn, danh tiếng, thành công hay thất bại. Bạn có biết niềm vui của tính khiêm nhường và hiền lành trong lòng như Đức Kitô không?
Khiêm nhường là nữ hoàng hay nền tảng của tất cả các nhân đức khác bởi vì nó giúp chúng ta nhìn và phán đoán đúng đắn theo cách Thiên Chúa nhìn. Khiêm nhường giúp chúng ta trở nên ngoan ngoãn hầu chúng ta có thể có được sự hiểu biết, khôn ngoan đích thật, và cái nhìn thành thật về thực tại. Nó định hướng cho sức lực, nhiệt tâm, và ý chí chúng ta để đưa chúng ta tới điều gì đó cao quý hơn chính mình. Khiêm nhường giúp chúng ta tự do yêu thương và phục vụ người khác cách tự nguyên và vị tha, cho lợi ích của họ hơn là cho chính mình. Thánh Phaolo tông đồ cho chúng ta một minh chứng và gương mẫu tuyệt vời nhất về tính khiêm nhường nơi con người của Đức Giêsu Kitô: Đấng đã hủy bỏ chính mình, mặc lấy thân nô lệ, và… Đấng đã hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự(Pl 2,7-8). Bạn có muốn trở nên người tôi tớ như Đức Giêsu đã yêu thương và phục vụ người khác không? Chúa Giêsu ban cho chúng ta trái tim của Người – trái tim của người tôi tớ, người tìm kiếm lợi ích cho người khác và đặt lợi ích của họ lên hàng đầu trong mối ưu tư và quan tâm cho họ.
“Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã trở nên người tôi tớ vì con để giải thoát con khỏi sự thống trị của tính kiêu ngạo ích kỷ và tự cao tự đại. Xin dạy con khiêm nhường như Chúa khiêm nhường và yêu thương người khác cách quảng đạivới sự phục vụ và lòng nhân hậu vị tha.”
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
daminhtamhiep.net
* Daily Readings: