
Tác giả: Don Schwager
Nguồn: www.dailyscripture.net
Lm. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD. chuyển ngữ
Sự sống vĩnh cửu và hình phạt đời đời
Mt 25, 31-46
31 “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người.32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê.33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái.34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa.35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.”37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống;38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc?39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu? “40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.”41Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó.42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống;43Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.”44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu? “45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.”46Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”
Suy niệm:
Bạn có cho phép tình yêu của Thiên Chúa cai quản trong tâm hồn bạn không? Thánh Augustine Hippo (354-430 AD) nói rằng: “Về cơ bản, có hai loại người bởi vì có hai loại tình yêu. Một loại thì thánh thiện, còn loại kia thì ích kỷ. Một loại thuộc về Thiên Chúa; còn loại kia cố gắng để bằng Thiên Chúa”. Đức Giêsu đến không chỉ để chu toàn lề luật (Lv 19), nhưng còn để biến đổi nó qua tình yêu và lòng thương xót vô điều kiện của Người dành cho chúng ta.
Chúa Giêsu minh chứng tình yêu của Người cho chúng ta bằng việc hiến mạng sống mình trên thập giá làm của lễ đền tội cho chúng ta. Cái chết của Người đem lại tự do và sự sống cho chúng ta – giải thoát khỏi sợ hãi, ích kỷ, và tham lam – và sự sống mới sung mãn trong Chúa Thánh Thần, Đấng đổ đầy lòng chúng ta với tình yêu Thiên Chúa (Rm 5,5). Bạn có cho phép tình yêu của Thiên Chúa thanh tẩy tâm hồn bạn và biến đổi tâm trí bạn để suy nghĩ, hành động, và yêu thương người khác như Đức Kitô đã dạy qua lời nói và gương mẫu không?
Bài học của việc tách dê và chiên của Thiên Chúa vào ngày tận thế
Sự mô tả của Đức Giêsu về Con Người, danh xưng về Đấng Messia nhắm tới việc Đấng Cai Trị và Thẩm Phán toàn thể địa cầu sẽ đến (Ga 5,26-29; Đn 7,13ff), và dụ ngôn về sự tách dê với chiên của Đức Giêsu chắc hẳn đã làm cho thính giả của Người giật mình. Sự tách biệt dê và chiên có liên quan gì đến ngày Phán Xét toàn thế giới? Nơi những miền đất khô cằn như Palestine, dê và chiên thường đi qua lại với nhau trong ngày, bởi vì đồng cỏ xanh thì thưa thớt. Vào buổi tối, khi người mục tử lùa chiên và dê vào chỗ nghỉ của chúng, anh ta tách chúng ra thành hai nhóm. Tính của dê thì hung hăng, bạo ngược, năng động, và tập trung. Chúng sẽ lấy sừng của mình tấn công khi nghĩ ai đó đang xâm phạm lãnh thổ của chúng.
Dê biểu trưng cho sự dữ và thành ngữ diễn tả “con dê chạy trốn”, đã trở nên thành ngữ phổ biến cho những ai đỗ trách nhiệm cho người khác (x. Lv 26,20-22 về sự mô tả sự trục xuất theo nghi lễ của con dê mang tội lỗi vào ngày Đền tội). Đức Giêsu gánh lấy tội lỗi của chúng ta trên mình và đóng đinh chúng vào thập giá. Người đã trả giá để giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết. Sự lựa chọn của chúng ta là đi theo và vâng phục Người là Chúa và là Đấng cứu chuộc hoặc tự làm chủ lấy mình và đi theo con đường riêng của mình. Chúng ta không thể đứng trung lập hay thờ ơ trước mệnh lệnh của Đức Kitô. Nếu chúng ta không sám hối về những việc làm sai trái của mình (tội lỗi và những xúc phạm của mình với Thiên Chúa và tha nhân) và vâng phục Tin mừng, chúng ta không thể làm môn đệ của Chúa Giêsu hay thừa hưởng vương quốc công chính, bình an và niềm vui của Người. Sự tách biệt giữa người lành và người dữ chắc chắn sẽ xảy ra vì một đường dẫn tới tội lỗi, nổi loạn, và cái chết và một đường dẫn tới sự thanh tẩy, bình an, và cuộc sống đời đời với Thiên Chúa.
Tình yêu Thiên Chúa giải thoát chúng ta khỏi tính tự ái quá đáng
Dụ ngôn về dê và chiên có điểm kết tương tự như dụ ngôn người phú hộ từ chối đưa ra bất cứ sự giúp đỡ nào cho người nghèo Lazaro, ngày ngày ăn xin ở cửa nhà người phú hộ (Lc 16,19-31). Mặc dù Lazaro thiếu thốn các nhu cầu, nhưng ông vẫn hy vọng vào Thiên Chúa. Người phú hộ là người yêu tiền của hơn yêu Thiên Chúa và tha nhân. Khi Lazaro chết, ông được các thiên thần mang vào lòng Abraham để lãnh nhận phần thưởng của ông trên Thiên đàng. Còn khi nhà phú hộ chết, số phận của ông thì trái ngược và ông bị ném vào lửa không bao giờ tắt của Hỏa ngục để lãnh nhận hình phạt theo lẽ công bình. Dụ ngôn nhấn mạnh tới vực thẳm sâu thẳm và bức tường chia cách giữa nhà phú hộ trước kia giờ đây bị trói buộc như một tù nhân thê thảm và đau khổ trong Hỏa ngục còn Lazaro trang phục sang trọng lộng lẫy vào dự tiệc của Thiên Chúa trên Thiên đàng.
Ngày phán xét của Thiên Chúa sẽ bày tỏ loại tình yêu nào chúng ta đã chọn ở đời sống hiện tại này – một tình yêu thánh thiện vị tha dành cho Thiên Chúa và lợi ích của tha nhân hoặc một tình yêu lộn xộn ích kỷ đưa mình lên trên Thiên Chúa và những người khác.
Khi Martin thành Tours (316-397 AD), một người lính trẻ Rôma, bất đắc dĩ đi theo đức tin Công giáo, đã gặp một người ăn xin nghèo nàn trên đường không có quần áo để sưởi ấm mình trong cơn giá lạnh, Martin đã động lòng thương ông. Lập tức anh xuống ngựa và cắt đôi tấm áo choàng của mình và đưa một nữa cho người xa lạ. Tối đó, Martin thấy một thị kiến về Đức Giêsu trên Thiên đàng mặc chiếc áo choàng cắt đôi giống như chiếc áo anh đã tặng cho người ăn xin. Một trong các thiên thần ở gần Đức Giêsu hỏi: “Thưa Ngài, tại sao Ngài mặc chiếc áo choàng bị cắt đôi?” Đức Giêsu đáp lại: “Người tôi tớ của Ta, Martin, đã tặng nó cho Ta”. Môn đệ của Martin và là sử gia Sulpicius Severus nói rằng như một hiệu quả của thị kiến này, “Martin đã chạy đi chịu phép rửa” để được kết hợp với ĐG và các phần tử nhiệm thể của Người – thân thể của ĐK ở trần thế và cộng đoàn các thần thánh trên trời.
Thánh Augustine Hippo (354-430 AD) viết rằng “Đức Kitô cùng lúc vừa ở trên vừa ở dưới – trên nơi chính Người, dưới nơi dân Người. Kính sợ Đức Kitô ở trên và nhận ra Người bên dưới. Ở đây, Người nghèo nàn, với và trong người nghèo; ở kia Người giàu có, với và trong Thiên Chúa. Có Đức Kitô ở trên để được thưởng; nhận ra Người ở đây trong sự thiếu thốn của Người” (Trích từ bài giảng 123,44).
Vào ngày phán xét Đức Giêsu sẽ hỏi “ngươi đã yêu mến ai?”
Khi Chúa Giêsu trở lại với tư cách là Thẩm Phán và Vua trên mọi người, Người sẽ gọi mỗi người chúng ta đứng trước tòa phán xét của Người để trả lời câu hỏi – Ai là người bạn yêu mến và coi trọng nhất trong cuộc sống này? Sự yêu mến bản thân mình quá mức sẽ che lấp tình yêu Thiên Chúa và tha nhân. Những ai đặt niềm tin của mình vào Đức Giêsu Kitô và đi theo đường lối yêu thương và công chính của Người sẽ không bị thất vọng. Họ sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng – sự sống và bình an với Thiên Chúa trong vương quốc vĩnh cửu.
Nếu chúng ta phó thác cuộc đời mình cho Chúa Giêsu hôm nay và đi theo Thánh Thần của Người, thì Người sẽ ban cho chúng ta ơn sủng, sức mạnh, và tự do bước đi và sống mỗi ngày trong sức mạnh tình yêu và tốt lành thương xót của Người. Chúng ta hãy trao phó cuộc đời mình trong tay Đấng cứu độ đầy thương xót, Đấng đã hiến mình vì chúng ta. Và hãy cầu xin Người củng cố đức tin thêm mạnh mẽ, đức cậy thêm vững vàng, đức mến và lòng trắc ẩn tràn đầy niềm vui.
Lạy Chúa Giêsu, xin làm Chủ và là Đấng cai trị đời con. Chớ gì tình yêu của Chúa cai trị trong lòng con để con có thể chỉ suy nghĩ, hành động, và nói năng với lòng bác ái và thiện chí đối với mọi người.
Nguồn: daminhtamhiep.net
* Daily Readings: