BÀI ĐỌC I: Gr 17, 5-10

“Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời; phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Đây Chúa phán: “Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc; họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người ở. Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn. Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được ? Còn Ta, Ta là Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”.

Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6

Đáp: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5a).

Xướng:

1)Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày. – Đáp.

2)Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt.- Đáp.

3)Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong. – Đáp.

Phúc Âm: Lc 16, 19-31

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

“Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ”.

19 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình.

20 Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, 21 ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy.

22 Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. 23 Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, 24 liền cất tiếng kêu la rằng:

“Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. 25Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ.

Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. 26 Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

27 Người đó lại nói: “Đã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, 28 vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”.

29 Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. 30 Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”.

31 Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

Suy niệm

Bài Tin Mừng hôm nay giới thiệu cho chúng ta hai nhân vật. Thứ nhất là một người đàn ông giàu có không tên tuổi, ông được mô tả là người giàu có “mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình”. Người thứ hai người gọi đích danh là Lazarô, là người nghèo khổ, bị gạt bên lề xã hội: “mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no”, thỉnh thoảng có mấy con chó đến liếm ghẻ chốc anh ta. Và một hoàn cảnh cụ thể dành cho cả hai, không ai trong số họ được miễn trừ, đó là sự chết. Tuy nhiên, Tin mừng cho thấy một khung cảnh hoàn toàn đảo ngược: Lazarô được các thiên thần đón tiếp, đưa vào Nước Chúa, còn người kia bị ném vào lửa hỏa ngục đời đời. Những lời thỉnh cầu của người giàu cho Lazarô về báo cho các anh em của ông biết để mà hoán cải giờ đây trở nên vô giá trị. Câu trả lời của Apraham rất rõ ràng: “Suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn Ladarô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ”.

Dụ ngôn này cũng đặt ra nhiều câu hỏi cho chúng ta, là những người đang sống trong một thế giới, một xã hội thịnh vượng mà sự giàu có của cải khiến chúng ta nhiều lần không thấy được những người khốn khó bên vệ đường, những người bị gạt bên lề xã hội, những người đang than van, khẩn cầu sự trợ giúp của chúng ta.

“Và chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta đang đầu tư gì cho cuộc sống của mình? Về những thứ mau qua như tiền bạc, thành công, ngoại hình, thể chất? Chúng ta không thể mang theo được gì trong số những thứ này. Chúng ta có bám víu vào của cải trần thế như thể chúng ta phải sống mãi ở đây không? Khi chúng ta còn trẻ, khỏe mạnh, mọi thứ đều tốt đẹp, nhưng đến lúc phải ra đi, chúng ta đành phải bỏ lại tất cả. Lời Chúa hôm nay cảnh báo chúng ta: cảnh tượng của thế giới này sẽ qua đi, chỉ còn tình yêu là tồn tại. Vì vậy, đặt nền tảng cuộc sống dựa trên Lời Chúa, không phải là trốn khỏi lịch sử nhưng là hòa mình với thực tại trần gian để đem lại cho nó sự chắc chắn, để biến đổi nó bằng tình yêu, ghi dấu ấn vĩnh cửu cho nó, dấu ấn của Thiên Chúa” (ĐTC Phanxicô).

…. Cầu nguyện

Lạy Chúa, xin ban cho con niềm tin vững chắc vào sự sống lại của Chúa, để con không đặt đời mình vào của cải trần gian, nhưng biết dùng nó như công cụ để chia sẻ với mọi người, để cùng hướng đến mục đích tối hậu là chính Chúa.

… Quyết tâm

Hôm nay tôi sẽ cố gắng thay đổi cái nhìn của tôi về người khác; chia sẻ với họ một nụ cười, một ánh mắt dịu dàng, lắng nghe và giúp đỡ họ trong tinh thần lẫn vật chất. Tất cả mọi người đều là anh em của tôi…

Lm G. Võ tá Hoàng

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/030526.cfm