
Bài Ðọc I: 1V 2, 1-4. 10-12
“Cha sắp bước vào con đường chung của thiên hạ; Salomon, con hãy can đảm và ăn ở xứng danh nam nhi”.
Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.
Gần ngày băng hà, Ðavít truyền cho Salomon, con trai của ông rằng: “Cha sắp bước vào con đường chung của thiên hạ. Con hãy can đảm, và ăn ở xứng danh nam nhi. Con hãy tuân giữ các huấn lệnh của Chúa là Thiên Chúa con, hãy đi trong đường lối của Người, hãy tuân giữ các lễ nghi, giới răn, thánh chỉ và giáo huấn của Người như đã ghi chép trong Luật Môsê, ngõ hầu con đi đâu, con cũng hiểu biết mọi việc con làm, để Chúa hoàn thành lời Người đã nói về cha rằng: “Nếu con cái ngươi tuân giữ đường lối của chúng và hết lòng hết trí đi trước mặt Ta trong chân lý, thì ngươi sẽ không bao giờ mất người kế vị trên ngôi báu Israel”.
Vậy vua Ðavít yên giấc với các tổ phụ và được mai táng trong thành Ðavít. Ðavít làm vua Israel được bốn mươi năm: tại Hebron, ngài cai trị bảy năm; tại Giêrusalem, ngài cai trị ba mươi ba năm. Còn Salomon lên ngôi Ðavít cha ngài, và triều đại ngài rất vững bền.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: 1 Sb 29, 10. 11ab. 11d-12a. 12bcd
Ðáp: Chúa thống trị trên tất cả mọi loài.
Xướng: 1) Ðavít đã chúc tụng Chúa trước mặt toàn thể cộng đồng, người thưa: “Lạy Chúa là Thiên Chúa Israel cha ông chúng con, Chúa đáng chúc tụng, từ đời đời tới muôn muôn thuở”.
Ðáp: Chúa thống trị trên tất cả mọi loài.
Hoặc đọc: Giàu sang là của Chúa, và vinh quang là của Chúa.
2) Lạy Chúa, cao sang, quyền bính và vinh quang, chiến thắng, lời ca khen đều thuộc về Chúa, vì tất cả những gì trên trời dưới đất là của Chúa.
Ðáp: Chúa thống trị trên tất cả mọi loài.
Hoặc đọc: Giàu sang là của Chúa, và vinh quang là của Chúa.
3) Chúa ngự trên tất cả những đế vương. Giàu sang là của Chúa, và vinh quang là của Chúa.
Ðáp: Chúa thống trị trên tất cả mọi loài.
Hoặc đọc: Giàu sang là của Chúa, và vinh quang là của Chúa.
4) Chúa thống trị trên tất cả mọi loài, sức mạnh quyền bính đều ở trong tay Chúa; ở trong tay Chúa, mọi uy phong và vững bền.
Ðáp: Chúa thống trị trên tất cả mọi loài.
Hoặc đọc: Giàu sang là của Chúa, và vinh quang là của Chúa.
Alleluia: Ga 6, 64b và 69b
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống: Chúa có những lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.
Phúc Âm: Mc 6, 7-13
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô
Khi ấy, Đức Giêsu đi khắp các làng mạc chung quanh mà giảng dạy. Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai các ông đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trên các thần ô uế. Người căn dặn các ông khi ra đi, đừng mang gì, ngoài cây gậy; không bánh, không bao bị, không tiền bạc giắt lưng; nhưng được đi dép và không được mặc hai áo.
Người bảo các ông: “Bất cứ ở đâu anh em vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến khi ra đi. Còn nơi nào không đón tiếp anh em, không nghe anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để làm chứng chống lại họ.”
Các ông ra đi, rao giảng kêu gọi người ta sám hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau yếu và chữa họ khỏi bệnh.
Suy niệm
Bài đọc thứ nhất trích sách Các Vua thuật lại những lời trăn trối của vua Đavít trước khi qua đời. Ông truyền lại vương quyền cho Salômôn, người được Thiên Chúa tuyển chọn và xức dầu phong vương. Salômôn được thừa hưởng những lời hứa Thiên Chúa đã ban qua ngôn sứ Nathan và được mời gọi “bước đi trong đường lối của Đức Chúa”, tuân giữ luật pháp và huấn lệnh của Người. Cuộc đời Salômôn, ngay từ khởi đầu, mang dấu ấn của một sứ mạng được trao phó, một đời sống làm chứng cho Thiên Chúa giữa Dân Thánh.
Ánh sáng ấy giúp chúng ta hiểu sâu hơn bài Tin Mừng hôm nay. Sau khi rảo qua các làng mạc giảng dạy, Đức Giêsu đã gọi Nhóm Mười Hai và bắt đầu sai các ông đi truyền giáo. Chính Người là Đấng tuyển chọn, sai phái và trao ban quyền năng. Sứ vụ của các tông đồ không phát xuất từ khả năng cá nhân, nhưng từ chính Đức Giêsu: Người là khởi điểm, là trung tâm và là Đấng điều động mọi hoạt động loan báo Tin Mừng. Các ông chỉ là sứ giả và chứng nhân cho sự hiện diện của Người giữa trần gian.
Để sứ vụ truyền giáo sinh hoa kết quả, Đức Giêsu đưa ra một chương trình rất rõ ràng, nhưng cũng đầy thách đố: ra đi trong tinh thần nghèo khó, từ bỏ và phó thác. Không bao bị, không tiền bạc, không của cải dư thừa. Điều này không chỉ là một chỉ dẫn thực hành, mà là một chọn lựa thiêng liêng. Người môn đệ được mời gọi đặt trọn niềm tin nơi sự quan phòng của Thiên Chúa, chứ không cậy dựa vào phương tiện vật chất hay bảo đảm trần thế.
Đức Giêsu cũng dạy các tông đồ biết đem bình an đến cho những ai đón tiếp các ông. Nơi họ dừng chân không chỉ là chỗ trú ngụ tạm thời, mà phải trở thành một tổ ấm của Tin Mừng, một không gian của sự hiệp thông, một nền tảng cho sự hình thành cộng đoàn Hội Thánh. Chính đời sống và cung cách hiện diện của các tông đồ đã là lời rao giảng sống động.
Tuy nhiên, Đức Giêsu cũng rất thực tế. Người biết rằng sứ vụ truyền giáo sẽ không tránh khỏi sự từ chối. Vì thế, Người căn dặn các ông: nếu không được đón tiếp, hãy giũ bụi chân mà ra đi. Cử chỉ ấy không nhằm kết án, nhưng là một dấu chỉ cảnh tỉnh, cho thấy người loan báo Tin Mừng không thể thỏa hiệp với sự khước từ chân lý. Đồng thời, các ông không được để những thất bại hay từ chối làm mình nản chí, chùn bước hay bỏ cuộc.
Ngày nay, Đức Giêsu Kitô vẫn tiếp tục mời gọi và sai phái chúng ta bước vào cánh đồng truyền giáo. Mỗi Kitô hữu, nhờ bí tích Rửa Tội, đều được gia nhập vào hàng ngũ những người được sai đi. Sứ vụ truyền giáo không chỉ là một mệnh lệnh bên ngoài, mà còn là đòi hỏi nội tại của đời sống Thiên Chúa nơi chúng ta. Ai đã lãnh nhận đức tin thì không thể giữ cho riêng mình, nhưng được mời gọi làm chứng bằng đời sống yêu thương và phục vụ.
Thực tế cho thấy, công cuộc truyền giáo hôm nay vẫn đầy những khó khăn và phức tạp. Cũng như thuở ban đầu, truyền giáo đòi hỏi lòng can đảm và sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Chúng ta cần cầu xin ơn biết phân định, biết lắng nghe Thần Khí và để Người dẫn dắt trong từng bước đi. Mỗi Kitô hữu được mời gọi nuôi dưỡng trong lòng một đam mê tông đồ, thao thức trước biết bao anh chị em đã được Máu Thánh Đức Kitô cứu chuộc, nhưng vẫn chưa nhận biết tình yêu của Thiên Chúa.
Đối với mỗi cá nhân cũng như toàn thể Hội Thánh, việc truyền giáo phải giữ vị trí ưu tiên, vì liên quan trực tiếp đến vận mệnh con người và việc đáp trả kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa. Như lời Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã khẳng định trong thông điệp Sứ Vụ Đấng Cứu Độ: “Không ai trong những người tin vào Chúa Kitô, không một tổ chức nào trong Giáo Hội được miễn khỏi trách vụ cao cả: đó là loan báo Tin Mừng cho mọi dân tộc.”
Ý thức được tính khẩn thiết của sứ vụ ấy, trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta chạy đến với Bàn Tiệc Thánh. Chính Chúa Giêsu Thánh Thể là lương thực nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng và ban sức mạnh để chúng ta trở nên những tông đồ đích thực, sẵn sàng được sai đi loan báo Tin Mừng cho thế giới hôm nay.
Câu hỏi xét mình
Tôi có ý thức rằng mình đã được Chúa sai đi làm chứng cho Tin Mừng ngay trong môi trường sống hằng ngày, hay tôi vẫn coi truyền giáo là việc của người khác?
Tôi có dám sống tinh thần nghèo khó, phó thác và can đảm, để Tin Mừng được loan báo bằng chính đời sống của tôi không?
Lm G. Võ tá Hoàng
* Daily Readings: