Bài Ðọc I: Rm 15, 14-21

“Tôi là người giúp việc của Ðức Giêsu Kitô nơi các người Dân ngoại để của lễ Dân ngoại được Chúa chấp nhận”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, phần tôi, tôi tin chắc rằng anh em có đầy thiện cảm, và đầy mọi sự hiểu biết, cho nên anh em có thể khuyên bảo lẫn nhau. Nhưng tôi đã viết thư này cho anh em có phần khá bạo dạn, có ý nhắc nhủ anh em nhớ lại: nhờ ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi trở nên người giúp việc của Ðức Giêsu Kitô nơi các Dân ngoại, gánh lấy thiên chức rao giảng Tin Mừng, ngõ hầu của lễ Dân ngoại được chấp nhận và được thánh hoá trong Thánh Thần.

Bởi vậy trong Ðức Giêsu Kitô, tôi có thể tự hào trước mặt Thiên Chúa. Vì chưng tôi không dám nói điều gì ngoài việc Ðức Kitô dùng tôi làm cho dân ngoại vâng phục, bằng ngôn ngữ cũng như bằng hành động, nhờ những phép lạ, những việc phi thường và quyền lực của Thánh Thần. Bởi thế, từ Giêrusalem và miền chung quanh cho đến Illyricô, tôi đã rao giảng đầy đủ Tin Mừng của Ðức Kitô.

Như thế, tôi đã rao giảng Tin Mừng này, không phải ở những nơi đã kêu cầu danh Ðức Kitô, để tránh khỏi xây dựng trên nền móng kẻ khác đã đặt, nhưng tôi hành động như lời đã chép: “Những ai chưa hề nghe loan báo về Người, thì sẽ xem thấy Người; và những ai chưa hề nghe nói về Người, thì sẽ hiểu biết Người”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân.

Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người.

Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân.

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân, Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành, để sủng ái nhà Israel.

Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân.

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca.

Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân.

Alleluia: Pl 2, 15-16

Alleluia, alleluia! – Anh em hãy tích trữ lời ban sự sống, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao ở giữa thế gian. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 16, 1-8

“Con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Một nhà phú hộ kia có một người quản lý, và người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải của chủ. Ông chủ mới gọi anh ta đến mà bảo rằng: ‘Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Hãy phúc trình về công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không được làm quản lý nữa!’

Người quản lý liền nghĩ bụng: ‘Mình sẽ làm gì đây? Chủ tôi cất chức quản lý của mình rồi! Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Mình biết phải làm gì rồi, để khi mất chức quản lý, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!’

Và anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, hỏi người thứ nhất: ‘Anh nợ chủ tôi bao nhiêu vậy?’, Người ấy đáp: ‘Một trăm thùng dầu’. Anh bảo: ‘Anh ngồi xuống mau, viết năm mươi thôi!’ Rồi anh hỏi người khác: ‘Còn anh, anh nợ bao nhiêu?’, Người ấy đáp: ‘Một trăm bao lúa’. Anh bảo: ‘Anh viết tám mươi thôi!’

Ông chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động khôn khéo; vì con cái đời này khi đối xử với người đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng”.

Suy niệm

Đứng trước sứ mạng truyền giáo, một trong những trọng tâm của Giáo Hội trong thiên niên kỷ thứ ba, không ít lần chúng ta cảm thấy bế tắc, bất lực và nản lòng. Đặc biệt, trong bối cảnh xã hội tục hóa, vô thần và dửng dưng tôn giáo lan tràn, người Kitô hữu dễ rơi vào tâm trạng chán nản: “Tôi nói mãi mà họ vẫn không tin”, “Giáo xứ mãi không thay đổi”, “Giới trẻ không còn đến nhà thờ nữa”.

Nhưng Lời Chúa hôm nay như làn gió mới thổi vào lòng ta một niềm hy vọng: Đức Giêsu không bao giờ dạy chúng ta gian dối, nhưng Người mời gọi ta biết sáng tạo, linh hoạt và khôn ngoan trong việc thi hành sứ mạng, đặc biệt khi phải đối diện với nghịch cảnh.

Thoạt nhìn, dụ ngôn người quản lý bất lương có vẻ nghịch lý: tại sao Chúa lại khen một người gian dối? Nhưng Đức Giêsu không khen tính gian manh, mà khen sự khôn khéo, chủ động, và dám hành động khi đứng trước khủng hoảng. Anh ta biết mình sắp mất việc, nhưng không ngồi than khóc. Anh ngay lập tức tìm cách để có tương lai, dù cách làm của anh sai. Còn chúng ta, những người con của sự sáng, đôi khi lại thiếu can đảm hành động trong việc loan báo Tin Mừng.

“Con cái đời này thì khôn khéo hơn con cái sự sáng” (Lc 16,8). Câu nói ấy như một lời thức tỉnh. Trong khi người đời biết tận dụng mọi phương tiện để đạt mục tiêu trần thế, thì con cái Chúa đôi khi lại chậm chạp, bảo thủ, hoặc sợ hãi trong việc sáng tạo phương thế truyền giáo.

Bài đọc I (Rm 15,14-21) cho thấy một thái độ tông đồ phi thường của thánh Phaolô. Ngài không chỉ nói suông về truyền giáo, mà sống trọn vẹn căn tính “tư tế của Đức Giêsu Kitô nơi dân ngoại”.

Phaolô ý thức rằng Tin Mừng phải được loan báo đến tận cùng trái đất: “Những ai chưa được nghe nói về Người, sẽ được thấy; và những ai chưa từng nghe, sẽ được hiểu”. (Rm 15,21)

Ngài xem sứ vụ của mình như phụng vụ của Tin Mừng, trong đó bàn thờ là thế giới, lễ vật là các dân tộc, và linh mục là chính người rao giảng Tin Mừng. Cũng như người quản lý trong Tin Mừng, Phaolô không sợ thử thách, không dừng lại ở ranh giới an toàn. Ngài “truyền giáo bằng tất cả trái tim”: “Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” (1Cr 9,16).

Phaolô là mẫu gương cho Giáo Hội hôm nay: dám bước ra khỏi thói quen cũ, tìm “những đường lối mới để loan báo Đức Kitô hôm nay”. Truyền giáo không chỉ là tổ chức các khóa học, hội nghị hay buổi lễ hoành tráng, mà là dám sống đức tin một cách sáng tạo, dấn thân, và đầy niềm vui.

Khi gặp khó khăn trên bước đường truyền giáo, chúng ta dễ cảm thấy bất lực. Nhưng chính trong giây phút tuyệt vọng ấy, Chúa Thánh Thần hành động. Đức Giêsu đã từng nói: “Lúc ấy, anh em đừng lo phải nói thế nào, vì chính Thánh Thần sẽ nói trong anh em”. (Mt 10,19-20)

Người tông đồ chân chính không dựa trên khả năng riêng, mà phó thác hoàn toàn cho Thánh Thần hướng dẫn. Trong những hoàn cảnh tưởng chừng bế tắc, Người gợi mở những lối đi không ngờ: một cuộc gặp gỡ, một lời nói, một cử chỉ yêu thương, một sáng kiến nhỏ bé nhưng chân thành… có thể trở thành cánh cửa đức tin cho người khác.

Truyền giáo không chỉ là nói, mà là sáng tạo trong yêu thương. Mỗi người đều có thể trở thành “người quản lý khôn ngoan” trong vườn nho của Chúa, biết tận dụng mọi cơ hội, phương tiện, mạng xã hội, âm nhạc, nghệ thuật, văn hóa… để gieo hạt giống Tin Mừng.

Giáo Hội mời gọi chúng ta bước vào một nền “truyền giáo của lòng thương xót”, nơi mà ánh sáng Tin Mừng được chiếu tỏa qua tình người, qua lòng bao dung, qua sự hiện diện bình dị mà đậm tình Chúa.

Hôm nay, chúng ta mừng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, biểu tượng của tình yêu vô biên Thiên Chúa dành cho nhân loại. Chính Thánh Tâm bị đâm thâu trên thập giá đã trở thành nguồn mạch sứ vụ của Giáo Hội.

Chúa Giêsu đã yêu đến cùng, và Ngài vẫn đang khát khao tình yêu đáp trả từ con người. Nhưng làm sao người ta có thể yêu Chúa, nếu họ chưa được nghe, chưa nhận ra tình yêu ấy? Đó là lý do tại sao truyền giáo không phải là bổn phận của riêng ai, mà là bổn phận của tình yêu. “Caritas Christi urget nos, Tình yêu Đức Kitô thôi thúc chúng ta”. (2Cr 5,14)

Khi được nuôi dưỡng bằng hai bàn tiệc, Lời Chúa và Thánh Thể, chúng ta được chính Đức Kitô ban sức mạnh để ra đi: Từ bàn tiệc Lời Chúa, ta nghe tiếng Chúa mời gọi. Từ bàn tiệc Thánh Thể, ta được Chúa nuôi dưỡng và sai đi.

Như người quản lý trong Tin Mừng, ta không được phép thụ động, nhưng phải biết “làm việc cách khôn ngoan”, không phải để tìm lợi riêng, mà để làm rạng danh Nước Trời.

Một linh mục và cây đàn hỏng

Có một linh mục trẻ được sai đến một làng nhỏ miền núi để phục vụ. Giáo xứ nghèo, nhà thờ cũ kỹ, ca đoàn chỉ có một cây đàn organ hư hỏng, kêu rè rè. Lúc đầu, ngài nản chí, nghĩ rằng “truyền giáo ở đây thì làm được gì?”

Nhưng rồi một hôm, khi cầu nguyện trước Thánh Thể, ngài cảm nhận được một lời thì thầm trong lòng: “Con hãy dùng những gì con có”.

Thế là ngài bắt đầu dạy các em nhỏ hát, dạy các cụ già đọc kinh, tự sửa lại cây đàn, rồi quay những video nhỏ chia sẻ Lời Chúa đăng lên mạng xã hội. Dần dần, cả làng bắt đầu kéo đến nhà thờ. Nhiều người xa Giáo hội bao năm nay trở lại. Cây đàn cũ vẫn hư, nhưng từ đó phát ra những giai điệu của đức tin, của niềm vui và hy vọng.

Đó chính là “sáng kiến” mà Chúa Thánh Thần khơi lên, sáng kiến của tình yêu và lòng trung tín.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu,

Chúa đã yêu con đến tận cùng, đã đổ tràn máu và nước để cứu chuộc nhân loại.

Xin cho con trái tim nhiệt thành như Chúa, biết yêu thương không mệt mỏi,

biết dấn thân loan báo Tin Mừng trong mọi hoàn cảnh.

Xin ban Thánh Thần soi sáng tâm trí con,

để con biết sáng tạo, khôn ngoan và trung tín

trong sứ mạng làm chứng cho Tình Yêu giữa thế giới hôm nay.

Lạy Chúa, xin làm cho con trở nên người quản lý trung tín và khôn ngoan

trong công trình cứu độ của Chúa,

để mọi người nhận ra ánh sáng Tin Mừng và ca tụng Danh Thánh Chúa đến muôn đời.

Amen.

Lm G. Võ Tá Hoàng

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/110725.cfm