Bài Ðọc I: Kn 13, 1-9

“Nếu họ đã có thể truy tầm càn khôn, sao họ lại không nhận thấy Chúa tể Càn khôn”.

Trích sách Khôn Ngoan.

Khờ dại thay tất cả những người không chịu nhận biết Chúa, và cả những người không biết căn cứ vào các sự vật hữu hình để tìm hiểu Ðấng Tự Hữu, và không chú ý đến các công trình để biết ai là Ðấng Hoá công. Nhưng họ kể lửa, gió, khí thiêng, bầu trời đầy tinh tú, nước lũ, mặt trời, mặt trăng là những thần minh bá chủ hoàn cầu. Nếu họ say mê vẻ đẹp của các vật đó mà kể chúng là chúa tể, thì phải biết rằng: Ðấng quản trị các vật đó còn tốt đẹp hơn bội phần, vì chính Ðấng tác sinh thiện mỹ, đã tạo thành mọi vật đó. Hoặc nếu họ ngạc nhiên về năng lực và kỳ công của những tạo vật đó, thì do đó họ phải hiểu rằng Ðấng đã tạo thành các vật đó, còn có quyền lực hơn nhiều, vì do sự cao sang tốt đẹp của tạo vật mà người ta có thể nhìn biết Ðấng tạo dựng mọi loài.

Dầu sao họ cũng không đáng trách mấy, vì chưng, có lẽ họ lầm trong khi tìm kiếm Chúa, và muốn gặp Người. Họ tìm kiếm, khi sống giữa các kỳ công của Chúa, nhưng họ ngộ nhận khi thấy các vật kia tốt đẹp.

Tuy vậy, chính họ cũng không đáng được tha thứ, vì nếu họ có khả năng nhận thức để truy tầm càn khôn, sao họ lại không nhận thấy cách dễ dàng hơn chính Chúa tể càn khôn?

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca:Tv 18, 2-3. 4-5

Ðáp: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa.

Xướng: 1) Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, thanh không kể ra sự nghiệp tay Người. Ngày này nhắc nhủ cho ngày khác, đêm này truyền tụng cho đêm kia.

Ðáp: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa.

2) Ðây không phải lời cũng không phải tiếng, mà âm thanh chúng không thể lọt tai. Nhưng tiếng chúng đã vang cùng trái đất, và lời chúng truyền ra khắp cõi địa cầu.

Ðáp: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa.

Alleluia: 1Ga 2,5

Alleluia, alleluia! – Ai giữ lời Chúa Kitô, thì quả thật tình yêu của Thiên Chúa đã tuyệt hảo nơi người ấy. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 17, 26-37

“Cũng xảy ra như thế trong ngày Con Người xuất hiện”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như sự kiện đã xảy ra thời Noe thế nào, thì trong ngày Con Người cũng xảy đến như vậy. Thiên hạ cứ ăn uống, cưới vợ gả chồng, mãi cho tới ngày Noe vào tầu, rồi nước lụt đến tiêu diệt mọi người.Lại cũng như đã xảy ra thời ông Lót: người ta ăn uống, mua bán, trồng tỉa, xây cất, nhưng ngày ông Lót ra khỏi thành Sôđôma, thì trời liền mưa lửa và sinh diêm, tiêu diệt mọi người. Cũng sẽ xảy như thế trong ngày Con Người xuất hiện.Trong ngày đó, ai ở trên mái nhà có đồ vật trong nhà, thì chớ xuống lấy đi; và ai ở ngoài đồng cũng đừng trở về. Các con hãy nhớ trường hợp vợ ông Lót. Ai lo cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai đành mất sự sống mình thì giữ được nó”.

Thầy bảo các con: “Trong đêm ấy sẽ có hai người trên một giường, thì một người bị đem đi, và người kia sẽ được để lại. Hai phụ nữ xay cùng một cối, thì một người sẽ bị đem đi, còn người kia sẽ được để lại. Hai người ở ngoài đồng, thì một người bị đem đi, và người kia được để lại”.

Các môn đệ thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, chuyện đó ở đâu vậy?” Người phán bảo các ông: “Xác ở đâu thì diều hâu tựu lại đó”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

Người Công giáo qua nhiều thế hệ vẫn thường thắc mắc: “Bao giờ tận thế xảy ra?” Nhiều người dễ bị lôi cuốn bởi những tiên đoán mơ hồ, gán ghép biến cố tự nhiên hoặc chính trị vào “ngày cuối cùng”. Có người còn tin vào những lời truyền miệng không rõ nguồn, cho rằng năm 2000 là năm tận thế. Thế nhưng, chính Đức Giêsu đã khẳng định: “Về ngày hay giờ ấy thì không ai biết được, cả các thiên thần trên trời, cả Người Con cũng không, trừ một mình Chúa Cha” (Mt 24,36). Đây vừa là một mặc khải, vừa là một lời cảnh tỉnh. Tận thế không nằm trong quyền dự đoán của con người, nhưng thuộc về kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Điều quan trọng không phải là “khi nào”, mà là “sống thế nào” để sẵn sàng cho ngày ấy.

Theo thần học Tân Ước, “tận thế” (eschaton) không chỉ là sự sụp đổ của vũ trụ vật chất, mà là một thực tại thiêng liêng đã khởi đầu trong biến cố Đức Giêsu Kitô Nhập Thể, chịu chết và sống lại. Từ đó, thời đại cánh chung, thời Thiên Chúa hiện diện giữa nhân loại, đã bắt đầu. Chúng ta đang sống trong thời “tận thế đang tiếp diễn”, chờ ngày được hoàn tất khi Đức Kitô quang lâm trong vinh quang. Như vậy, “tận thế” không chỉ là một biến cố tương lai, mà còn là thực tại đang diễn ra trong đời sống đức tin. Mỗi khi ta tham dự Thánh Thể, một linh hồn được ơn hoán cải hay ra đi trong ân sủng, đó là “tận thế cá nhân”, là cuộc gặp gỡ giữa thời gian và vĩnh cửu.

Thánh Luca mô tả ngày Con Người đến sẽ giống như thời ông Nôê và ông Lót: người ta vẫn ăn uống, cưới gả, trồng trọt, xây cất… cho đến khi tai họa bất ngờ ập đến. Cảnh ấy nói lên sự dửng dưng của con người trước lời mời gọi hoán cải. Chúa không muốn gieo sợ hãi, nhưng mời ta tỉnh thức, biết rằng mỗi ngày là một cơ hội chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ chung cuộc với Người.

Tận thế “đã” xảy ra nơi Thập giá và Phục Sinh của Đức Kitô, khi tội lỗi và sự chết bị tiêu diệt, nhưng cũng “sẽ” đến, khi Người trở lại để hoàn tất công trình cứu độ. Giữa “đã” và “sẽ” ấy, người Kitô hữu được mời sống trong niềm hy vọng: cảm nghiệm ơn cứu độ hôm nay, đồng thời hướng lòng về ngày viên mãn. Vì thế, người tín hữu không sợ tận thế. Họ đã “chết cho thế gian” trong bí tích Rửa Tội, đang sống cho Thiên Chúa trong Đức Kitô. Điều quan trọng không phải là biến cố bên ngoài, mà là tình trạng nội tâm: tôi đang sống trong ân sủng hay trong tội lỗi? Đức Giêsu nói: “Ai lo cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình thì giữ được nó.” Đó là lời mời gọi từ bỏ lối sống ích kỷ, biết đặt ưu tiên cho Nước Trời và dùng mọi tài năng để phụng sự Thiên Chúa.

Sách Khôn Ngoan (13,1–9) cũng cảnh báo về những người ngây ngô: họ chiêm ngắm vẻ đẹp của vũ trụ mà không nhận ra Đấng Tạo Hóa. Dù thiện chí tìm kiếm, họ dừng lại nơi vẻ đẹp vật chất mà không vươn tới căn nguyên là Thiên Chúa. Vì thế, người tín hữu được mời gọi trở nên “người dẫn đường” cho thời đại, giúp anh chị em nhận ra Đấng Tạo Hóa qua lời chứng và tình yêu.

Mỗi Thánh lễ là một “tận thế thiêng liêng”, nơi thời gian và vĩnh cửu gặp nhau. Khi bàn thờ được dọn ra, Đức Kitô Phục Sinh hiện diện, và chúng ta bước vào thời đại mới của ân sủng. Bước ra khỏi nhà thờ, ta được mời gọi sống tinh thần Thánh lễ giữa đời: Sống hết lòng cho Chúa, hướng tới hạnh phúc vĩnh cửu. Cộng tác trong sứ mạng truyền giáo, để mọi người nhận biết ơn cứu độ.

Tận thế không phải là điều để sợ, nhưng là lời mời gọi đặt lại trật tự giá trị đời mình. Mọi danh vọng, của cải, quyền lực rồi sẽ qua đi, chỉ còn lại tình yêu và lòng trung tín với Chúa. Như Thánh Phaolô nói: “Hình dáng thế gian này đang qua đi” (1Cr 7,31). Người khôn ngoan là người biết sống hôm nay như thể ngày mai sẽ gặp Chúa, nhưng vẫn làm việc hôm nay như thể còn cả đời để yêu mến và phục vụ Người.

Lời nguyện

Lạy Chúa Giêsu Kitô,

Chúa là Alpha và Ômêga, là khởi nguyên và cùng đích của muôn loài.

Xin giúp con luôn tỉnh thức và trung tín trong thời gian Chúa ban, để con biết sống trọn vẹn cho Chúa, không bám víu vào những gì mau qua.

Xin cho con nhận ra mỗi Thánh lễ là cuộc gặp gỡ của cánh chung, nơi con được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu Thánh Chúa, để hằng ngày con biết chết đi cho tội lỗi và sống lại trong ân sủng, làm chứng cho Tin Mừng bằng lời nói và hành động yêu thương.

Lm G. Võ Tá Hoàng

* Daily Readings:

https://bible.usccb.org/bible/readings/111425.cfm