
Bài Ðọc I: Ðn 7, 2-14
“Kìa có ai như con người ngự trên đám mây”.
Trích sách Tiên tri Ðaniel.
Trong một thị kiến ban đêm, tôi nhìn thấy có những ngọn gió từ bốn phương trời, làm dấy động biển cả. Có bốn con thú khổng lồ khác nhau từ biển đi lên. Con thứ nhất giống như con sư tử cái, mang hai cánh chim phượng: tôi nhìn nó mãi cho đến khi hai cánh nó bị nhổ đi, nó cất lên khỏi đất và đứng thẳng hai chân như con người, nó được ban tặng quả tim loài người.
Con thú thứ hai giống như con gấu đứng một bên: trong miệng nó có ba hàng răng và người ta bảo nó rằng: “Mi hãy chỗi dậy ăn cho thật nhiều thịt”. Kế đó, tôi nhìn xem, và đây, con thú thứ ba giống như con beo, trên mình nó có bốn cánh như con chim, và nó có bốn đầu, nó được ban tặng một thứ quyền năng.
Sau đó, trong một thị kiến ban đêm, tôi thấy con thú thứ tư dữ tợn lạ lùng và mạnh mẽ: nó có nanh sắt to lớn, nó đang cắn nuốt nhai xé, và những gì còn sót lại thì nó lấy chân giày đạp; nó khác hẳn những con thú tôi đã trông thấy trước, nó có mười sừng. Tôi nhìn các sừng của nó, thì kìa một cái sừng nhỏ khác mọc lên giữa các sừng kia, ba trong số mười sừng trước bị nhổ ra trước mặt nó: trong chiếc sừng nhỏ có mắt như loài người và có miệng nói những lời trịnh trọng.
Tôi chăm chú nhìn mãi cho đến khi đặt xong các toà, và vị Bô Lão lên ngự trên toà: áo Người trắng như tuyết, tóc trên đầu Người tinh tuyền như lông chiên, toà của Người như ngọn lửa, các bánh xe như lửa cháy. Trước mặt Người có con sông lửa cuộn chảy như thác. Có hằng ngàn kẻ phụng sự Người và muôn muôn vàn kẻ chầu chực Người. Người ngự toà xét xử và các quyển sách đã được mở ra. Tôi nhìn về phía có tiếng ầm ầm từ chiếc sừng ấy phát ra: Tôi thấy con thú đó bị giết, xác nó bị huỷ diệt và bị lửa đốt. Các con thú khác cũng bị tước đoạt hết quyền lực, và thời gian sinh sống của chúng đã được quy định từng thời kỳ này đến thời kỳ kia.
Trong một thị kiến ban đêm, tôi ngắm nhìn, và đây tôi nhìn thấy Con Người đến trong đám mây trên trời, Ngài tiến đến vị Bô Lão, và người ta dẫn Ngài đến trước mặt vị Bô Lão. Vị này ban cho Ngài quyền năng, vinh dự và vương quốc. Tất cả các dân tộc, chi họ, và tiếng nói đều phụng sự Ngài: quyền năng của Ngài là quyền năng vĩnh cửu, không khi nào bị cất mất; vương quốc của Ngài không khi nào bị phá huỷ.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Ðn 3, 75. 76. 77. 78. 79. 80. 81
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
Xướng: 1) Chúc tụng Chúa đi, núi non và các ngọn đồi.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
2) Chúc tụng Chúa đi, cỏ hoa mọc cõi trần ai.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
3) Chúc tụng Chúa đi, những dòng suối nước.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
4) Chúc tụng Chúa đi, biển cả với sông ngòi.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
5) Chúc tụng Chúa đi, cá voi và muôn loài lội nước.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
6) Chúc tụng Chúa đi, hết mọi giống chim trời.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
7) Chúc tụng Chúa đi, mọi thú rừng và gia súc, hãy ngợi khen và tán tạ Chúa muôn đời.
Ðáp: Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời.
Alleluia: Kh 2,10c
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ngươi hãy giữ lòng trung thành cho đến chết, thì Ta sẽ ban cho ngươi triều thiên sự sống”. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 21, 29-33
“Khi các con xem thấy những sự đó xảy ra, thì hãy biết rằng nước Thiên Chúa đã gần đến”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ thí dụ này rằng: “Các con hãy xem cây vả và mọi thứ cây cối. Khi chúng đâm chồi nảy lộc, thì các con biết rằng mùa hè đã gần đến. Cũng thế, khi các con xem thấy những sự đó xảy ra, thì hãy biết rằng nước Thiên Chúa đã gần đến. Thầy bảo thật các con, thế hệ này sẽ chẳng qua đi cho đến khi mọi sự ấy xảy đến. Trời đất sẽ qua đi; nhưng lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu”.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Đoạn sách Daniel hôm nay mở ra phần hai của tác phẩm với hình thức văn chương khải huyền, nhằm chuyên chở một nội dung mới: loan báo về Nước Thiên Chúa và về Đấng Thiên Sai. Nếu phần một tập trung vào những sự kiện lịch sử trần thế, bốn đế quốc kế tục thống trị trên mảnh đất Palestine, nhằm khích lệ lòng tin và niềm cậy trông của các tôi tớ trung kiên trong bách hại, thì phần hai muốn trình bày ý nghĩa tiên tri của lịch sử, liên quan đến ý định thầm kín của Thiên Chúa đối với dân Ngài và các dân tộc.
Trung tâm mạc khải là Con Người, được đồng hóa với cộng đoàn các thánh, vừa là đầu vừa là thủ lãnh của Nước cánh chung. Cuộc bách hại được biểu tượng hóa qua hình ảnh bốn con mãnh thú, và thị kiến Con Người đến trong đám mây trên trời mang ý nghĩa quan trọng: mặc dù Con Người có vẻ bề ngoài như “một con loài người”, nhưng không đồng hóa hoàn toàn với loài người. Ngài có nguồn gốc thần linh, được Thiên Chúa thiết lập để lãnh đạo dân các thánh, dân mà vương quyền vĩnh cửu được ban cho.
Việc đồng hóa dân với thủ lãnh của họ, như Daniel trình bày, nhấn mạnh trách nhiệm của con người trong thái độ vâng phục. Những bách hại mà Dân các thánh đang chịu không làm ngưng tiến trình mạc khải; ngược lại, chúng dẫn đến sự hoàn thành ý định của Thiên Chúa. Con Người, dù mang khuôn mặt nhân linh, nhưng thực thi quyền năng thần linh: Người xét xử và cứu độ, đưa mọi sự đến cùng đích mà Thiên Chúa định trước. Từ đó, Tân Ước xác định tất cả chức vụ và phẩm tính của Con Người chỉ được thể hiện trọn vẹn nơi lịch sử của Đức Giêsu thành Nazareth.
Đoạn Tin Mừng hôm nay nối tiếp ý tưởng này: Đức Giêsu xác nhận tước hiệu Con Người cho chính bản thân Ngài, và nhấn mạnh sự vĩnh cửu của Lời Ngài: “Trời đất sẽ qua đi, nhưng Lời Ta sẽ không bao giờ qua đi”. Lời ấy không chỉ giới hạn trong các tiên tri hay biến cố sắp xảy ra, mà là tất cả Tin Mừng, là giáo lý và hành trình cứu độ mà Ngài đã thực hiện.
Nối kết giữa bài đọc 1 và Tin Mừng, chúng ta thấy: như Con Người trong thị kiến Daniel đứng vững giữa bách hại, những biến cố lịch sử, bao gồm cả việc đền thờ Giêrusalem bị phá hủy, không làm biến dạng sứ mệnh cứu độ. Người môn đệ không đồng hóa sự kiện này với ngày cánh chung, nhưng nhìn thấy trong biến cố hiện tại dấu vết Tin Mừng đang tiến tới sự hoàn thành. Thái độ môn đệ cần có là tỉnh thức và kiên nhẫn, giống như người nông dân mùa xuân: biết vụ mùa đã gần kề nhưng hết lòng ra công gieo hạt và chăm sóc.
Niềm tin vào ngày cánh chung thúc bách các môn đệ kiên nhẫn khiêm cung thực hiện toàn bộ Tin Mừng, sống trọn vẹn từng ngày như Đức Giêsu đã công bố bằng cả cuộc sống. Trong thánh lễ hôm nay, mầu nhiệm Con Người và Lời Tin Mừng được hiện tại hóa cho kẻ tin. Các tín hữu tự hiến cuộc sống cho Con Người, và đồng thời tự hiến cho Lời Ngài, để bước đi trong hành trình dẫn đến đỉnh ơn gọi làm người và đón chờ ngày cánh chung.
Câu hỏi xét mình:
Tôi có nhận ra mình đang sống giữa những biến cố lịch sử và cá nhân như một cơ hội để thực hành Tin Mừng, giống như Con Người đã hiện diện trong lịch sử Daniel không?
Tôi có để Tin Mừng của Đức Giêsu trở thành định hướng vĩnh cửu cho đời sống hôm nay, hay chỉ nhìn vào biến cố trước mắt?
Tôi có kiên nhẫn và khiêm cung gieo trồng “hạt Tin Mừng” trong từng ngày, như người nông dân chăm sóc mùa màng, để chờ ngày thu hoạch cuối cùng?
Lời nguyện
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con nhận ra Con Người mà Daniel và các tiên tri loan báo, chính là Chúa, đang dẫn dắt lịch sử và cuộc đời con. Xin cho con trung tín với Lời Chúa, kiên nhẫn gieo trồng Tin Mừng mỗi ngày, để sống trọn vẹn ơn gọi và sẵn sàng đón chờ ngày Chúa đến trong vinh quang. Amen.
Lm G Võ Tá Hoàng
* Daily Readings :