
Bài đọc 1 : 2 Mcb 7, 1. 20-31
“Ðấng Sáng Tạo vũ trụ sẽ trả lại cho các con tinh thần và sự sống”.
Trích sách Macabê quyển thứ hai.
Trong những ngày ấy, bảy anh em bị bắt cùng với thân mẫu, và thừa lệnh nhà vua, người ta dùng gậy và roi gân bò đánh đập họ, bắt buộc họ ăn thịt heo mà luật đã cấm.
Ðặc biệt là bà mẹ đáng ca tụng và ghi nhớ: chỉ trong một ngày, bà chứng kiến bảy con mình chết, bà vui lòng chịu đựng và trông cậy vào Thiên Chúa. Bà đầy khôn ngoan, dùng tiếng của cha ông, can đảm khuyên bảo từng đứa con; bà dùng sự hăng say nam nhân mà nâng đỡ tâm hồn phụ nữ của bà. Bà nói với các con: “Mẹ không biết các con đã thành hình trong lòng mẹ ra sao, vì không phải mẹ ban cho các con tinh thần, linh hồn và sự sống, cũng không phải mẹ sắp đặt các chi thể của mỗi con, nhưng là Ðấng Sáng Tạo vũ trụ, Người đã dựng nên loài người, và sáng tạo mọi sự với lòng nhân hậu. Người sẽ trả lại cho các con tinh thần và sự sống, vì giờ đây các con coi rẻ mạng sống các con để bảo vệ luật pháp của Người”.
Vua Antiôcô tưởng rằng lời lẽ ấy khinh thị và lăng nhục ông. Bởi thế, đối với đứa con út của bà còn sống, không những ông dùng lời dụ dỗ cậu, ông còn thề hứa với cậu sẽ làm cho cậu được sung sướng giàu có, nếu cậu chối bỏ lề luật của cha ông, sẽ coi cậu như bạn hữu của ông và ban cho cậu nhiều tước lộc. Nhưng cậu không quan tâm đến những lời dụ dỗ ấy, nhà vua liền cho gọi mẹ cậu đến và khuyên bà nhủ bảo con, để cứu lấy mạng sống con mình. Khi nhà vua đã dài lời khuyến khích bà, bà nhận lời thuyết phục con. Vậy bà cúi sát vào con bà, đánh lừa nhà vua độc ác ấy; bà còn dùng tiếng của cha ông mà nói rằng: “Hỡi con, hãy thương mẹ đã cưu mang con chín tháng trong dạ, đã cho con bú sữa trong ba năm, đã nuôi dưỡng và dẫn dắt con cho tới tuổi này. Con ơi, mẹ xin con hãy nhìn xem trời đất, và tất cả mọi sự trong đó; con biết rằng Thiên Chúa đã tác tạo những vật đó và loài người từ hư vô, nên con đừng sợ tên lý hình này, một hãy tỏ ra xứng đáng với các anh con và hãy nhận lãnh cái chết, để nhờ lòng lân tuất của Chúa, mẹ sẽ gặp con cùng với các anh con”.
Bà mẹ vừa dứt lời thì cậu con út lên tiếng rằng: “Các ông còn chờ gì nữa? Tôi không tuân lệnh nhà vua đâu, nhưng tôi tuân theo lề luật mà Môsê đã ban cho cha ông chúng tôi. Còn nhà vua, là kẻ đã bày ra đủ thứ để bách hại dân Do-thái, nhà vua sẽ không thoát khỏi tay Thiên Chúa đâu”.
Ðó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 16, 1. 5-6. 8b và 15
Ðáp: Lạy Chúa, khi thức giấc, con no thoả nhìn chân dung Chúa
Xướng: Lạy Chúa, xin nghe điều chính nghĩa của con, xin để ý đến lời con kêu cứu, lắng tai nghe tiếng con thốt ra tự cặp môi chân thành!
Xướng: Bước con đi bám chặt đường lối của Ngài, chân con đã không hề xiêu té. Con kêu van Ngài, bởi Ngài nhậm lời con, lạy Chúa, xin lắng tai về bên con, xin nghe rõ tiếng con.
Xướng: Xin che chở con trong bóng cánh của Ngài. Phần con, nhờ công chính, sẽ được thấy thiên nhan; khi thức giấc, con no thoả nhìn chân dung Chúa.
Phúc Âm: Lc 19, 11-28
“Sao ngươi không gởi bạc ta ở ngân hàng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán thêm một dụ ngôn nữa, vì Người đã đến gần Giêrusalem, mà dân chúng lại cứ tưởng là Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện trong giây lát. Vậy Người phán rằng:
“Có người quý tộc kia đi phương xa để được phong vương rồi trở về. Ông cho gọi mười người tôi tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và dặn rằng: “Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về”. Nhưng các người dân của ông ấy ghét ông, sai người đi theo mà rằng: “Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua chúng tôi”. Ðược phong vương rồi ông trở về, cho gọi các tôi tớ mà trước kia ông đã giao tiền cho, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu.
“Người thứ nhất đến và thưa: “Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được mười nén”. Nhà vua bảo: “Ðược, hỡi người tôi tớ tốt lành, ngươi đã trung tín trong điều nhỏ mọn, ngươi sẽ được quyền cai trị mười thành”. Người thứ hai đến thưa: “Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được năm nén”. Nhà vua đáp: “Ngươi cũng vậy, hãy cai quản năm thành”.
“Người thứ ba đến thưa: “Tâu vua, đây nén bạc của vua, tôi còn giữ trong khăn, vì tôi sợ ngài: ngài là người hà khắc, và lấy cái ngài không gửi, gặt cái ngài không gieo”. Vua phán rằng: “Hỡi đầy tớ bất lương, ta cứ lời ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người hà khắc, lấy cái ta không gửi, gặt cái ta không gieo, sao ngươi không gửi bạc ta ở ngân hàng, để rồi khi ta trở về, ta có thể lấy cả vốn lẫn lời”.
“Vua liền bảo những người đứng đó rằng: “Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người đã có mười nén”. Họ tâu rằng: “Tâu vua, người ấy đã có mười nén rồi”. Vua đáp: “Ta nói cùng các ngươi: Ai có sẽ cho thêm, và người đó sẽ được dư dật; còn ai không có, người ta sẽ lấy đi cả cái nó đang có. Còn những kẻ nghịch cùng ta, không muốn ta làm vua, hãy đem chúng ra đây và giết chúng trước mặt ta”. Nói thế rồi Chúa liền dẫn họ lên Giêrusalem.
Suy niệm
Để có thể đứng vững trước những thử thách, bảo toàn niềm tin và sống trong tâm tình tỉnh thức khi chờ đợi ngày Chúa quang lâm, chúng ta cần một định hướng sống thật rõ ràng: biết trung tín từng ngày với những gì Chúa trao phó. Lời Chúa hôm nay đưa ra cho chúng ta một câu trả lời cụ thể và đầy sức mạnh.
Sách Macabê quyển thứ hai thuật lại cách sống động một trong những biến cố bi tráng nhất của dân Israel: một bà mẹ vô danh và bảy người con tử đạo dưới ách bách hại tàn bạo của đế quốc Hy Lạp. Cả bảy anh em đều chịu những cực hình man rợ, nhưng không một ai chối bỏ niềm tin vào Thiên Chúa của tổ tiên.
Điều gì khiến họ có sức mạnh vượt qua nỗi đau cùng cực ấy?
Trước hết là niềm tin tuyệt đối vào sự sống đời sau và vào sự thưởng phạt công minh của Thiên Chúa. Họ tin vào Đấng có thể “cất đi sự sống này và ban lại sự sống đời đời”. Nhưng bên cạnh đó, Kinh Thánh cho thấy vai trò phi thường của người mẹ đạo đức. Bà đã chứng kiến từng người con ra đi trong đau đớn, nhưng không mảy may lung lay. Bà khôn ngoan khích lệ các con, nhắc cho họ nhớ đến nguồn gốc và đích điểm của đời mình. Lòng tin kiên vững của bà không phải tự nhiên mà có: đó là hoa trái của một cuộc đời trung thành với lề luật Chúa mỗi ngày, trung tín trong những điều nhỏ bé, để khi thử thách đến, đức tin ấy trở thành thành lũy vững chắc. Hình ảnh người mẹ này là bản lề giúp ta bước sang bài Tin Mừng: để có thể trung tín trong lúc “việc lớn” xảy đến, ta phải trung tín từng ngày trong những việc nhỏ.
Trong bài Tin Mừng, qua dụ ngôn nén bạc, Đức Giêsu nhắc chúng ta về một sự thật nền tảng: đời ta là một món quà, và ta là người quản lý chứ không phải chủ nhân tuyệt đối.
Thời giờ, sức khỏe, khả năng, cơ hội, của cải… đều là những “nén bạc” Chúa tín nhiệm trao cho mỗi người. Và Người trao không phải để ta hưởng thụ hay cất giữ, nhưng để đem ra sinh lợi, nghĩa là biến chúng thành tình yêu, trở nên ích lợi cho Nước Trời và cho anh chị em. Vấn đề không phải là ta có nhiều hay ít, nhưng là ta có trung tín hay không. Nén bạc nhỏ vẫn có thể sinh lời lớn khi được đặt vào bàn tay của lòng mến. Ngược lại, nén bạc lớn có thể bị chôn vùi nếu ta sống trong sợ hãi, lười biếng hoặc ích kỷ.
Dụ ngôn cũng nhắc ta rằng tương quan với Thiên Chúa vừa là tương quan Cha, con, vừa là tương quan Chủ, đầy tớ. Chúng ta được yêu thương nhưng cũng được trao trách nhiệm. Chúng ta được tự do nhưng cũng phải trả lời cách nghiêm túc về cách sử dụng đời mình.
Và điều quan trọng nhất Chúa dạy hôm nay: Hãy trung tín trong việc nhỏ. Chỉ ai biết dùng những điều nhỏ cho đúng, mới có thể là người đáng tin trong những điều lớn lao thuộc về Nước Trời. Một công việc làm vì thói quen hay vì danh dự thì chỉ quý theo mức độ con người đánh giá. Nhưng cùng công việc đó, nếu làm với lòng yêu mến Thiên Chúa, sẽ mang một giá trị vĩnh viễn. Chính tình yêu biến đổi những hành động tầm thường thành của lễ đẹp lòng Chúa.
Làm việc, cầu nguyện, phục vụ gia đình, hy sinh âm thầm, giữ bổn phận hằng ngày… tất cả đều có thể trở thành nén bạc sinh lời, nếu được thực hiện “vì vinh danh Chúa và phần rỗi các linh hồn”. Đó chính là cách sống của người mẹ trong bài đọc I; đó cũng là cách sống của người đầy tớ khôn ngoan trong Tin Mừng. Và đó là lời mời gọi dành cho chúng ta hôm nay.
Giờ đây, dù còn bất toàn và yếu đuối, Chúa vẫn mời gọi chúng ta đến với bàn tiệc Thánh Thể, phần thưởng của những ai biết trung thành bước theo Người trong từng việc nhỏ bé của đời sống.
Câu hỏi xét mình
Tôi có ý thức rằng những khả năng và cơ hội tôi đang có đều là nén bạc Chúa trao để sinh lợi cho Nước Trời không?
Trong những việc nhỏ bé hằng ngày, tôi làm vì bổn phận hay vì tình yêu dành cho Thiên Chúa?
Tôi có đang chôn vùi một nén bạc nào đó vì sợ khó, sợ thay đổi, hay vì ích kỷ?
Hôm nay, tôi có thể bắt đầu trung tín hơn trong việc nào cụ thể?
Lời nguyện
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã trao cho con nhiều ơn lành và tin tưởng giao cho con sứ mạng làm cho Nước Chúa lớn lên. Xin ban cho con ơn trung thành trong từng việc nhỏ, để mỗi lời con nói, mỗi việc con làm đều xuất phát từ lòng yêu mến Chúa. Xin giúp con biết dùng thời giờ, sức lực và khả năng của mình để phục vụ Chúa và anh chị em. Xin biến những yếu đuối và giới hạn của con thành những cơ hội sinh lời cho Nước Trời. Xin cho con được tham dự Thánh Thể này với lòng biết ơn và quyết tâm đổi mới đời sống mỗi ngày. Amen.
Lm G Võ Tá Hoàng
* Daily Readings :