
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (26,14-25)
14Bấy giờ, một người trong nhóm Mười hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế 15mà nói: “Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?”. Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. 16Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
17Ngày thứ nhất trong tuần Bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”. 18Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: ‘Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy’”. 19Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
20Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. 21Đang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. 22Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?”. 23Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. 24Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn!”. 25Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?”. Người trả lời: “Chính anh nói đó!”.
SUY NIỆM
Có một câu chuyện ngụ ngôn rằng: Một ngày kia, hoa hải đường với trái tim đầy vết đâm và rướm máu, đau khổ nói với Thượng đế:
– Thưa Ngài, người xa lạ làm tổn thương con, con có thể quên đi rất nhanh. Nhưng tại sao người càng thân cận, càng làm cho con không thể chịu đựng được?
Thượng đế trả lời:
– Thân cận không nhất định là thân mật, thân mật không nhất định là thân yêu. Người càng thân làm tổn thương cho nhau càng sâu. Vì đứng trước người chí thân, chí cận, chí ái, thì trong lòng mình không bố trí phòng thủ, cho đến nỗi bị vết thương đã sâu mà lại lớn.
Trong cuộc sống của chúng ta, có lẽ sự phản bội là điều đáng lên án và khó tha thứ nhất trong các lỗi lầm. Dù là trong tình yêu hay tình bạn vì nó làm tổn thương đến chính trái tim. Quả thật, càng yêu nhau lâu người ta càng hiểu nhau sâu, càng hiểu nhau sâu càng dễ làm nhau đau. Bởi khi đã yêu thương hết mình thì lòng chẳng hề bố trí phòng thủ, vì không phòng thủ nên khi bị đâm sẽ là nhát dao chí mạng. Như trong Tin mừng hôm nay, giữa giây phút thân thương nhất của tình cha-con, thầy-trò, khi giờ biệt ly đã gần kề, Chúa Giêsu đã phải xao xuyến vì không chỉ một nhát dao nhưng là hai nhát dao như thế từ chính những môn đệ thân tín của mình: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. Hôm nay, kẻ này tìm cách nộp Thầy, ngày mai người kia chối Chúa.
Bán đứng Thầy như Giuđa hay chối bỏ như Phêrô, dù hình thức nào cũng chỉ là một: Đó là phản bội Chúa. Nhưng điểm khác chính là lòng ăn năn thống hối: Giuđa đã nói không với điều này và tìm đến cái chết để giải quyết mối dằn vặt lương tâm. Phêrô thì lại tìm đến sự thống hối ăn năn quay trở lại đường ngay nẻo chính để trở thành vị tông đồ trưởng và là người bảo vệ đức tin cho anh em mình: “Phần con, một khi đã trở lại, hãy làm cho các anh em của con nên vững mạnh” (Lc 22,32-34). Một lỗi lầm, một tình yêu nhưng hai số phận.
Trong đời sống gia đình của chúng ta cũng vậy. Ông bà ta thường nói: “Đồng sàng dị mộng” (Nằm chung một giường nhưng không chung một giấc mơ). Quả thật, nhiều khi không sai. Các cặp vợ chồng trước khi ly hôn, chẳng phải họ đã từng có thời yêu nhau tha thiết? Các đôi bạn trẻ trước khi “đường ai nấy đi”, chẳng phải họ đã có những lần bất chấp sự cấm cản từ gia đình, những định kiến xã hội để đi theo tiếng gọi của con tim hay sao? Hai người bạn trước khi “thân ai nấy lo”, chẳng phải đã từng là “chí cốt” đó sao?… Họ đã có một thời bất chấp tất cả, vì nhau để làm tất cả, cốt chỉ để yêu và được yêu. Vì thế, chẳng bao giờ họ nghĩ lòng mình phải bố trí phòng thủ. Cho nên, điều đau khổ nhất đối với họ là bị phản bội, bởi càng tin tưởng bao nhiêu, càng yêu mến bao nhiêu thì khi tan vỡ, lòng oán hận, nỗi đớn đau càng nhân lên cho đủ bấy nhiêu.
Hình ảnh của Giuđa hôm nay cũng là những lỡ làng, yếu đuối khi là vợ là chồng mà không chung thủy, khi là con cái mà dối lừa cha mẹ, bội bạc vô ơn. Trong đời sống đạo, đôi khi chúng ta cũng là một Giuđa như thế, cũng từng cứng lòng, dửng dưng trước những lời cảnh tỉnh của Chúa. Chúng ta cũng từng bỏ ngoài tai trước những lời giảng dạy của Chúa, để cho những cám dỗ của tiền bạc, thú vui và danh vọng dẫn ta đến việc phản bội và lãng quên Chúa.
Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin giúp chúng con không cậy sức riêng mình, nhưng sống một tình yêu mạnh mẽ, đầy bao dung và tha thứ trong gia đình, trong cộng đoàn và với tất cả như Chúa đã làm hôm nay. Amen.
Nguồn: giaophanphucuong.org
* Daily Readings: