Cái buồn thơ mộng của mùa thu đã qua đi, Những chiếc lá vàng cuối cùng rồi cũng lìa cành. Cây cối khẳng khiu, trơ trọi cộng với cái lạnh lẽo và sương mù mờ mờ tô điểm cho mùa đông một cài đẹp trăng trắng huyền ảo tuyệt vời.

Trời càng lạnh tôi thấy càng ấm, cái ấm trong lòng khó diễn tả, vì mùa Giáng Sinh đến là một biểu tượng cho niềm vui và hy vọng… đặc biệt đối với tôi – Vì trong một đêm Giáng Sinh năm đó, theo ánh sáng của một vì sao tôi rời khỏi quê hương trong một chuyến vượt biên bất ngờ.

Vào cuối năm 1978, Cần Thơ miền tây nắng ấm hiền hòa của miền Nam. Trời cũng bắt đầu trở lạnh và sương mờ. So sánh với cái lạnh ở Cali thì nó chẳng ăn thua gì, nhưng nó cũng đủ tô điểm cho mùa đông, hòa nhịp với không gian báo hiệu cho một mùa Giáng Sinh sắp đến… Như thường lệ, tôi thường làm cái hang đá và lắp ráp cây Giáng Sinh mà gia đình tôi đã có từ bao năm nay. Cái dây đèn chớp chớp đủ màu đã thu hút và là niềm vui cho cả gia đình nay đã cũ đi nhiều, có bóng thì tróc cả nước sơn ra. Tôi thử thoạt đầu thì còn năm hay bảy bóng cháy lên… thôi cũng tạm đủ vậy! Nhưng rồi vài ngày sau đó thì dần dần chỉ còn lại một bóng màu xanh, như là biểu hiện cho một niềm hy vọng lẻ loi cuối cùng…

Thật vậy, sau ba năm của cái gọi là được “giải phóng” hình như không gian, thời gian, cảnh vật và tình người đã thay đổi nhiều. Đời sống giống như cái dây đèn màu. Ngày xưa với đủ màu sắc, tô điểm cho niềm vui và dần dần nó biến đi theo cái định mệnh đen tối khắc nghiệt của quê hương. Hỡi ơi! Mới có ba năm được “giải phóng” mà cả nước tôi giờ đã tàn tạ đến thế sao? Tôi chợt nhớ đến câu thơ của một thi sĩ nào đó viết là “Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa ?… ” nó tha thiết như là một khát vọng, nhưng kèm theo sau là một cái chấm hỏi to tổ bố… Thật vậy, chỉ có máu hòa với nước mắt làm mực viết mới có thể diễn đạt được một trang sử bi thương của quê hương dân tộc… vì có lần nào dân tộc phải rời bỏ quê hương?

Nhìn vào ngọn đèn xanh lẻ loi huyền ảo, tôi cầu nguyện với Chúa Hài Đồng, nguyện xin bình an cho gia đình… thì thật đột ngột, sáng ngày 24 tháng 12 năm 1978, cậu Bảy tôi đến nhà và cho biết hãy chuẩn cho chuyến vượt biển tối nay, điều mà tôi chưa bao giờ mơ tới. Tôi liền chạy đến nhà thờ, đến núi Đức Mẹ xin Mẹ phù hộ giúp con… và liền quay trở về để từ giã mẹ tôi, mẹ tôi khóc và chẳng nói nên lời… nước mắt mẹ nồng ấm đong đầy nỗi buồn lo… Tôi không gặp được cha tôi vì cha vừa mới hết bệnh lại trở về quê để chuẩn bị cho mùa gặt, thật tội nghiệp cha tôi cả một đời làm công chức nay được “giải phóng” để trở thành người nông dân bất đắc dĩ của cái thời đại trớ trêu lấy người cày thay trâu này… và tôi đâu biết rằng lần ra đi này tôi sẽ chẳng còn gặp cha tôi nữa.

Chuyến vượt biển thật gay go, sau khi lừa được tên công an phường đang theo dõi rình rập ở quán cà phê của bà dì phía bên kia đường… chúng tôi cũng thành công để chuyển xăng nhớt ra tàu lớn…

sau đó chiếc ghe cào chở chúng tôi phải lênh đênh trên dòng sông Hậu chờ tối đến mới trở ra điểm hẹn để đi… Vừa gặp tàu lớn, thì chiếc đò con chở cậu tôi bị lạc mất, đêm tối như mực không tìm được cậu… Sau đó tất cả được lên tàu và phải trốn vào hầm nước đá đang bỏ trống vì sợ công an hải quan ở trạm nhìn thấy…

Từ trong hầm tối om, qua khe hở nhìn lên trời cao, không gian đêm nay thật vắng lặng, qua cái khung cảnh nhỏ tôi chỉ nhìn thấy một vì sao lấp lánh, lung linh một cách huyền diệu ở chân trời, thật đẹp, đẹp hơn cái bóng đèn màu xanh còn lại ở nhà. Một vì sao lạ hay là vì sao của hai ngàn năm trước đã dẩn lối cho ba Đạo sĩ đi tìm gặp Chúa Cứu Thế…. Nếu ánh sáng của cái bóng đèn xanh cũng đủ cho tôi niềm hy vọng nhỏ, thì với ánh sao này, thật nó đã cho tôi một niềm tin vô bờ… mải mê với ý tưởng đó đã làm cho tôi quên hết cả hiểm nguy… tôi thì thầm nguyện xin “vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người Chúa thương”… và trong màn đêm tịch mịch của đêm Giáng Sinh, trạm công an hải quan cửa biển Tranh Đề nổi tiếng là “tù giam người vượt biển” cũng ngủ yên… và chiếc tàu bình an, vội vã vượt ra vùng biển mênh mang.

Rồi ngày tháng qua đi… mỗi lần mùa Giáng Sinh đến, khi trời trở lạnh, thì tôi cảm thấy nhớ nhà một cách kỳ lạ, nhớ muốn khóc… nhớ xóm, nhớ trường, nhớ đủ thứ… nhớ những người thân, nhớ bạn bè… có người đã lần lược biến đi theo cái thời gian vô tình. Bao nhiêu năm, một quãng đời dài đã đi qua. Sau bao nhiêu năm tháng phấn đấu cho cuộc sống mới tôi đã thành tựu được gì? Hay chỉ là những chuỗi ngày vui buồn cùng với những lo âu… Nhân loại đang nao nức chào đón mùa Giáng Sinh lịch sử bằng những party thật từng bừng, náo nhiệt… còn chăng những Mùa Vọng với niềm khao khát chân thành đấng Cứu Chuộc? Nhân loại đang mải mê, mệt mỏi shopping mua sắm… có còn nhớ lời kêu gọi thống hối ăn năn dọn đường cho Chúa đến. Nào ai đang đi trên những đường phố hoa lệ đầy quyến rũ của New York, của Las Vegas, của Hồ ly Vọng… những thành phố của muôn triệu ánh đèn màu được kết thành muôn vẻ hấp dẫn mời gọi… Người có còn lưu luyến gì tinh tú trời cao.

Bao nhiêu năm qua, Chúa đã cùng đồng hành với tôi trên vạn nẻo đường… Nhiều lần tôi trốn chạy Chúa, lạc lối bơ vơ. Nhưng Ngài vẫn tìm tôi, vẫn tha thứ, yêu thương tôi. Xin tạ ơn Chúa! Cho con những ngày tháng bình an, con cảm tạ Chúa vì đã cho con nhận thức được cái ý nghĩa đích thực của cuộc sống và tình yêu của Ngài trong tâm hồn đơn sơ như cái bóng đèn nhỏ… vì chính khi cô đơn , thất vọng, buồn chán, là chính lúc tôi tìm thấy Chúa.

Để đón mừng lễ Giáng Sinh một cách có ý nghĩa trọn vẹn hơn. Tôi cần phải có hướng nhìn mới trong cuộc sống, tái xác định sự hiện hữu của Thiên Chúa ở trong tôi bây giờ và cho hết quãng đời còn lại. Lạy Chúa! xin cho con có thái độ của ba Vị Đạo Sĩ năm xưa; đó là hành trang và lên đường theo ánh sáng chân lý Chúa.

Matthew Võ